[ĐM] Ông Xã Nhà Tôi Tính Tình Không Tốt Lắm – CHƯƠNG 3

Chương 03

Tan làm, Đại Hoàng không lái xe về nhà mà đi thẳng tới một nhà hàng.

A Mao chớp chớp mắt, nghĩ ngợi một hồi: “Ồ, hôm nay có hẹn với anh A Chính ạ?”

Đại Hoàng lập tức gào lên: “Anh cái P gì mà anh! Em với nó thân lắm à! Gọi nó là anh làm cái gì! Tại sao gọi tôi là anh mà cũng gọi nó là anh!”

A Mao cười hì hì: “Nhưng anh Đại Hoàng là đặc biệt mà.”

“Mẹ kiếp, muốn nghe cái gì thì em cứ nói cái đấy.” Sắc mặt Đại Hoàng lúc này mới khá hơn một chút, “Anh nhờ cậu ta xem nhà giúp, mời cậu ta một bữa.”

A Mao gật đầu: “Vậy anh A Chính…”

“Đệch, không cho phép gọi nó là anh!”

Mối thù cái tiếng “anh” này bị Đại Hoàng ghim suốt nửa ngày trời, mãi cho đến lúc ăn cơm mặt Đại Hoàng vẫn còn đen sì. A Chính gãi đầu cả buổi cũng không hiểu rốt cuộc mình lại chọc giận Đại Hoàng ở chỗ nào.

A Chính tên thật là Viên Chính. A Mao không biết anh ta quen Đại Hoàng như thế nào, dù sao từ lúc cậu quen Đại Hoàng thì A Chính đã luôn ở đó rồi. Đại Hoàng bảo A Chính là bạn nối khố của hắn, nhân phẩm thì khó nói lắm, đừng có vội tin tưởng, nhưng A Mao lại cảm thấy bạn bè của Đại Hoàng đều là người tốt cả, vẫn luôn thân thiết gọi anh ta là “anh A Chính”.

A Chính – người có “nhân phẩm khó nói” – đang uống cà phê, nheo mắt thưởng thức vóc dáng nóng bỏng của cô phục vụ, trông có vẻ nhàn nhã lắm. Thấy hai người đi tới, anh ta vội vươn tay vẫy chào.

Đại Hoàng đen mặt, theo bản năng che A Mao ra sau lưng mình: “Gọi món chưa?”

“Chưa, chẳng phải đang đợi hai người đấy sao.” A Chính cười hì hì đưa thực đơn cho A Mao, “Nào, bạn nhỏ, muốn ăn gì, anh mời.”

A Mao còn chưa kịp nhận lấy thì đã bị Đại Hoàng chặn lại: “Cần cái đầu cậu mời ấy, cút cút cút, nói chuyện chính đi.”

A Chính bĩu môi, biết Đại Hoàng lại đang ghen bóng ghen gió: “Mày nhỏ nhen vãi cả chưởng, tao mời bạn nhỏ ăn bữa cơm thì làm sao? Chỉ có mày thích bạn nhỏ à, tao…”

Đại Hoàng trừng mắt.

A Chính vội vàng đổi giọng: “Tao coi bạn nhỏ như em trai ruột thịt mà.”

Đại Hoàng gầm lên: “Coi cái P! Có coi thì mày cũng không phải anh em ấy!”

A Chính: “???”

A Mao ở bên cạnh cười hì hì, chẳng hề cảm thấy có gì không đúng, cầm thực đơn hào phóng xem tới xem lui: “Chào chị, cho em một phần kem ly…”

“Ăn kem cái gì mà ăn, chưa ăn cơm đã ăn đồ lạnh, em không cần dạ dày nữa à!” Đại Hoàng giật phắt lấy thực đơn, “Đồ ngọt để cuối cùng hẵng ăn, ăn chút đồ nóng cho tôi trước đã.”

“Ồ… thế em muốn ăn thuyền chuối kia ạ…”

“Được được được biết rồi, gọi món canh trước đi.”

“Dạ.”

A Chính ngồi đối diện hai người, ngón trỏ gõ gõ mặt bàn cười thầm.

Cũng chẳng biết hai người này, rốt cuộc là ai ăn ai nữa.

Món ăn được bưng lên, A Chính bới bới đĩa thức ăn: “Vãi, mày gọi cái giống gì thế này, chẳng có món nào cay cả.”

“Cay cái P, cay nữa thì xuất huyết dạ dày đấy!”

“Tao làm đếch gì bị xuất huyết dạ dày!” A Chính sắp phát điên, “Mày có biết thế nào gọi là không cay không vui không hả???”

“Thế mày có biết cay không phải là vị giác mà là một loại cảm giác đau không?” Đại Hoàng lườm.

“Thì sao…”

“Cho nên mày thích ăn cay thực chất mày là một tên M”

“…” A Chính cạn lời, tức đến mức chỉ muốn ném đũa bỏ về.

“A Mao không ăn được cay, em ấy sẽ đau dạ dày.” Đại Hoàng thản nhiên giải thích.

“Thế tao gọi một món cho mình tao ăn được không?”

“Mày như thế sẽ làm em ấy thèm.”

“…. Đù.” A Chính lầm bầm khe khẽ, “Trọng sắc khinh bạn chính là nói cái loại người như mày đấy.”

A Mao ngồi bên cạnh nhai thịt chim bồ câu hầm, cười vô cùng vui vẻ.

Đại Hoàng múc cho A Mao một bát canh: “Bớt nói nhảm đi, cái nhà tao nhờ mày tìm sao rồi?”

“Nè, sơ đồ căn hộ đây nè.” A Chính ném cho Đại Hoàng mấy tờ rơi quảng cáo, “Ba phòng ngủ hai phòng khách, ban công hướng Nam, thế nào? Kiểu nhà này được không?”

“Được, giá đắt không?”

“Cũng tàm tạm, khu quy hoạch phát triển mà mày, giờ đang là lúc rẻ nhất, sau này chắc chắn sẽ tăng giá. Tao dò hỏi rồi, mấy trường cấp hai cấp ba trọng điểm đều sẽ mở phân hiệu ở đó, sau này giá nhà chắc chắn không rẻ đâu. Tao cũng tự mua hai căn rồi, một căn lớn một căn nhỏ, nếu sau này mà phát triển tốt, tao đầu tư thêm hai căn mặt tiền nữa.”

Đại Hoàng nhíu mày: “Tao có phải đầu tư đâu, tao chỉ muốn tìm chỗ nào thanh tịnh chút để ở.”

“Thì thanh tịnh mà, khu quy hoạch mới thì người ít lắm, sao mà không thanh tịnh được.” A Chính gõ bàn, “Khu này có không ít người mua làm nhà gần trường học cho con hoặc chờ đầu tư, tỷ lệ dọn vào ở không cao lắm, chắc sau này xây trường xong thì đến mùa khai giảng người ở mới đông hơn chút.”

“Thế cũng được.” Đại Hoàng gật đầu.

“Có điều đi ra phố mua đồ không tiện lắm, nếu nói ở giai đoạn hiện tại.” A Chính tiếp tục, “Nhưng mà mày biết lái xe thì không sao, còn bạn nhỏ nhà mày thì thế nào?”

Đại Hoàng cứng họng, liếc nhìn A Mao đang uống canh bên cạnh.

A Mao chậm rãi húp một ngụm canh: “Em thế nào cũng được, có anh Đại Hoàng bên cạnh là được rồi.”

“Phụt! Đại Hoàng…” A Chính suýt nữa phun cả ngụm trà ra ngoài.

Mặt Đại Hoàng đen sì.

“Bạn nhỏ à, cái tên này của nó chắc ngoài mẹ nó ra thì chỉ có em dám gọi thôi.” A Chính cười cười gắp một đũa rau cải chíp bỏ vào miệng, “Mẹ kiếp, rau này chả có tí mỡ nào, cái nhà hàng này làm ăn kiểu gì thế?”

“Ăn của mày đi, bớt nói lại.” Đại Hoàng lườm A Chính một cái cháy mắt, “A Mao dạo này cần ăn nhiều rau.”

“Dạ.” A Mao gật gật đầu, “Thế thuyền chuối của em đâu ạ?”

“Gọi cho em rồi, lên cuối cùng, em ăn cơm cho anh trước đã!” Đại Hoàng sa sầm mặt xuống, “Uống hết canh chưa? Hết rồi thì ăn rau đi!”

“Vâng ạ.”

A Chính cười: “Tao bảo này Cung Trưng, mày như thế này không ổn đâu, cứ quản lý bạn nhỏ cứng nhắc như thế là không được. Nhỡ đâu người ta không phục người ta chạy mất thì mày làm thế nào?”

Đại Hoàng sầm mặt, từ tốn nhả ra một câu: “Tao làm thế nào, mày còn không biết à?”

A Chính nhớ tới cái khoảng thời gian cùng Đại Hoàng theo đuổi người ta, mất tự nhiên ho khan hai tiếng, vội vàng chuyển chủ đề.

A Mao ngồi bên cạnh cười híp mắt, hoàn toàn không biết hai người kia rốt cuộc đang nói cái gì.

Chuyện này có lẽ chỉ mình A Chính biết.

Mẹ Cung tuy biết con trai mình có hứng thú với cậu con trai tầng dưới, nhưng bà không rõ con trai mình rốt cuộc làm thế nào để cưa đổ được đứa bé đó.

Nhưng A Chính thì biết.

Thực ra Đại Hoàng vốn không định nói với bất kỳ ai chuyện hắn để mắt tới cậu thiếu niên nhỏ hơn mình 8 tuổi ở tầng dưới. Nếu hôm đó A Chính không bị não tàn hay chập mạch gì đó, thì có lẽ cả đời này cũng chẳng biết chuyện ấy.

Giờ thì chuyện này đã trở thành một trong những điều hối hận nhất trong cuộc đời A Chính.

Viên Chính là bạn học cấp hai của Đại Hoàng. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Viên Chính không học tiếp mà theo bố chạy vạy khắp nơi ra nước ngoài làm ăn, còn Đại Hoàng chọn ở lại trường. Có lẽ là do duyên số hoặc vì lý do nào đó, liên lạc giữa hai người chưa bao giờ đứt đoạn, đặc biệt là sau khi Viên Chính từ nước ngoài trở về chuyên tâm đầu tư trong nước, hai người liên lạc càng chặt chẽ hơn, vô thức trở thành bạn nối khố.

Lúc Đại Hoàng để ý A Mao, A Chính cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng vì đối phương không muốn nói nên anh ta cũng ngại hỏi nhiều. Lúc đó anh ta nghĩ bụng cùng lắm là thích đàn ông thôi, thì có làm sao, thích đàn ông thì vẫn là anh em của mình!

Mãi cho đến ngày hôm đó, A Chính ở trong phòng Đại Hoàng, nhìn thấy kín cả một bức tường, toàn là ảnh, của cùng một người…

Có đôi khi đi tiếp khách vào buổi tối xong, nếu xa nhà quá, A Chính sẽ đến nhà Đại Hoàng ngủ nhờ một đêm. Đại Hoàng cũng coi như đã quen, tuy lần nào cũng trưng ra bộ mặt thối nhưng vẫn luôn tiếp đãi nhiệt tình. Hôm ấy cũng vậy, A Chính uống say khướt gõ cửa nhà Đại Hoàng.

Đại Hoàng dìu người vào ghế sofa, nói một câu đi rót nước rồi định đi vào bếp.

Ở nhà Đại Hoàng quen rồi nên A Chính cũng chẳng khách sáo, cởi vest ra rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Vừa đẩy cửa ra, anh ta đã bị những bức ảnh dán kín tường dọa cho tỉnh cả rượu.

Đúng vậy, ảnh dán kín tường, hơn nữa đều là của cùng một người.

Có dáng vẻ đang ăn cơm, đang ngủ, đang uống nước, cả dáng vẻ lọt thỏm trong đám đông trông hơi luống cuống…

Hơn nữa tấm nào tấm nấy đều rất tự nhiên, chẳng giống tạo dáng chụp ảnh chút nào.

“Này.”

Đại Hoàng đột nhiên lên tiếng ngay sau lưng A Chính.

A Chính suýt chút nữa ngã sấp mặt xuống đất, anh ta cười gượng hai tiếng: “Hì hì… Ờ, đây là… ngôi sao nhỏ của công ty nào thế? Không nhìn ra đấy, mày mà cũng theo đuổi thần tượng cơ à… Hì hì hì…”

Đại Hoàng đen mặt, đưa nước cho A Chính, nhướng đôi mày kiếm lên nhìn chằm chằm vào anh ta.

A Chính lảng tránh ánh mắt: “Đại ca… mày mày mày mày mày…”

Đây tuyệt đối không phải do say rượu, mà là anh ta sợ đến mức nói lắp bắp.

“Có vấn đề gì không?” Giọng điệu Đại Hoàng lại bình tĩnh đến lạ, “Tao chỉ dán mục tiêu lên tường để khích lệ bản thân thôi mà.”

A Chính nhớ lại, hồi thi đại học, Đại Hoàng cũng làm như thế, dán đầy ảnh trường đại học trong mơ khắp phòng.

Sau đó, Đại Hoàng thi đậu vào ngôi trường đó như ý nguyện.

A Chính rùng mình ớn lạnh, đặt cốc nước xuống rồi chỉ muốn bỏ chạy: “Tao tao tao tao tao bắt xe về về về…”

Chữ “nhà” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, A Chính đã bị Đại Hoàng túm lấy: “Không sao đâu, tối nay mày có thể ngủ lại đây.”

“Tao tao tao tao ngủ phòng mày tao ngại lắm…”

“Ai bảo mày ngủ phòng tao? Đầy ảnh như thế mày định ngủ chung với ảnh hay gì?”

“Tao tao tao tao không có ý đấy!”

“Không sao, tao biết mày không có ý đấy.” Đại Hoàng thở dài, “Đến đây, anh em mình nói chuyện chút đi?”

Tại sao lúc đấy mình không giả vờ ngất xỉu hay là co giò chạy biến đi cho rồi?

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, A Chính đã trải qua hai chuyện hối hận nhất cuộc đời.

CHƯƠNG 4

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc