
Mạc Trừng Thu khách sáo một chút rồi nói: “Muộn thế này rồi, tôi tự đi nấu chút mì là được, ông chủ Nhậm cứ nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Bây giờ cũng đang không có người khác, em cũng muốn giả vờ không quen với tôi sao?”
Anh sải bước về phía thang máy, Mạc Trừng Thu vội vàng đi theo: “Không có ạ. Bây giờ khá muộn rồi, chắc anh cũng đã bận rộn cả ngày, thật sự không cần đâu mà…”
Thang máy đến, Nhậm Trì Vũ nói: “Trước mặt người khác giả vờ không quen thì thôi đi, sau lưng cũng thế này, thật khiến người ta đau lòng.”
Mạc Trừng Thu không lên tiếng nữa, im lặng một lát, Nhậm Trì Vũ lại nói: “Lại không thèm để ý đến người ta rồi.”
Mạc Trừng Thu hết cách, đành phải nói: “Dù sao thì nói cũng không lại anh, tôi có thở thôi cũng là sai nữa.”
Nhậm Trì Vũ chỉ mỉm cười, không trêu cậu nữa.
Cửa nhà hàng đang khóa nhưng Nhậm Trì Vũ có chìa khóa, sau khi mở khóa xong liền đẩy cửa đi vào. Lúc này Mạc Trừng Thu mới phát hiện ra cậu cũng đâu thể tự mình xuống nấu mì, sao rồi cũng phải phiền tới ông chủ Nhậm thôi.
Họ đi xuyên qua căn phòng với những bộ bàn ghế lạnh lẽo, tiến vào bếp sau, bật đèn và nhóm lửa. Mì tươi là do Nhậm Trì Vũ mua ở chợ, ăn bao nhiêu nấu bấy nhiêu, phần còn lại thì để trong tủ lạnh. Anh vừa đun nước nấu mì, vừa cho món trứng xào cà chua vào lò vi sóng hâm nóng, rồi hỏi: “Mì nước hay mì trộn?”
Mạc Trừng Thu nói: “Mì nước ạ.”
Nhậm Trì Vũ dùng một chút mỡ lợn, hành lá và nước tương tươi trong bếp để pha nấu một chút nước dùng, sau khi mì chín thì vớt vào bát, rồi đổ phần trứng xào cà chua lên trên là có thể ăn được.
Mạc Trừng Thu ăn một mình nên cũng không cần bưng ra nhà hàng, cứ đứng ngay cạnh bếp là ăn được.
Mặc dù món trứng xào cà chua đã được để trong tủ lạnh chứ không phải vừa mới xào xong, nhưng vẫn có hương vị rất riêng. Cà chua chắc là giống địa phương nên vị chua ngọt rất đậm đà, hơi nát nhẹ, trứng ngấm trong nước sốt cà chua một thời gian cực kỳ thấm vị.
Nhậm Trì Vũ đổ hết phần thức ăn kèm còn lại lên mì, gần như sợi mì nào cũng được bao phủ bởi nước sốt, trôi xuống cổ họng một cách êm ái rồi rơi vào chiếc dạ dày trống rỗng.
Ăn xong một bát mì, cảm giác no bụng chắc chắn khiến người ta rất thỏa mãn, Mạc Trừng Thu đặt bát xuống rồi thoải mái thở phào một tiếng nhẹ nhàng.
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Ăn no chưa?”
Mạc Trừng Thu gật đầu: “Ăn no rồi, cảm ơn anh.”
Họ đã ăn cùng nhau rất nhiều bữa, Nhậm Trì Vũ đại khái đã biết khẩu phần của Mạc Trừng Thu thế nào nên anh đã ước chừng lượng mì cần nấu, quả nhiên không sai lệch chút nào.
Người nấu cơm không rửa bát, Mạc Trừng Thu kiên trì tự mình rửa bát đũa và nồi chảo.
Nhậm Trì Vũ đứng bên cạnh nhìn cậu rửa bát, nói: “Bác sĩ Vương và bác sĩ Trương đã về từ sớm rồi, sao bác sĩ Mạc lại về muộn thế này?”
Mạc Trừng Thu giải thích: “Ở đây không thể thực hiện phẫu thuật chỉnh hình, bác sĩ Vương hôm nay vẫn đang khám bệnh. Bác sĩ Trương cũng vậy, cô ấy thuộc khoa hô hấp, không cần phải phẫu thuật.”
Trước đó Nhậm Trì Vũ đã có chút tò mò, bèn hỏi: “Sao em lại chọn khoa hiện tại?”
Mạc Trừng Thu đáp như một lẽ đương nhiên: “Vì khoa sản của trường chúng tôi là tốt nhất.”
Cậu cho bát đũa đã rửa sạch vào tủ khử trùng, rút một tờ khăn giấy lau khô nước trên tay rồi hỏi: “Hay là anh cũng cảm thấy bác sĩ nam làm khoa sản là rất không phù hợp?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi không nghĩ như vậy. Nhưng tôi thấy mấy ngày nay em đi khám thường xuyên gặp phải những bệnh nhân từ chối kiểm tra, vì giới tính mà phủ nhận chuyên môn của em, em không thấy nản lòng sao?”
Mạc Trừng Thu nói: “Lúc mới đi làm thì cũng khá bất lực, giờ quen rồi, làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu. Anh xem, những bệnh nhân tin tưởng tôi, sẵn lòng để tôi phẫu thuật cho họ chẳng phải cũng rất nhiều sao?”
Hai người vừa trò chuyện vừa đi qua bếp và nhà ăn, băng qua hành lang để đi thang máy. Nhậm Trì Vũ hỏi: “Ngày mai có mấy ca phẫu thuật? Cũng tan làm muộn thế này sao?”
Mạc Trừng Thu nói: “Sáng mai đi buồng, tiếp nối bốn ca phẫu thuật, ca cuối cùng vào lúc sáu giờ.”
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Có muốn ăn gì không?”
Mạc Trừng Thu hỏi: “Ông chủ Nhậm, còn nhận gọi món không?”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Hỏi cho vui thôi, gọi rồi cũng chưa chắc đã làm.”
Mạc Trừng Thu suy nghĩ kỹ một lát rồi nói: “Tôi muốn ăn cơm chiên. Loại anh làm lần trước ấy.”
Nhậm Trì Vũ mất hai giây mới phản ứng lại, mới nhớ ra cậu đang nói đến món cơm chiên anh làm hồi mùa hè ở Bính Trung Lạc, trong đó có cho nấm khô và thịt lạp xưởng, hành lá thái hạt lựu, thơm nức mũi.
Anh đang định nói Mạc Trừng Thu yêu cầu cao quá, thì nghe cậu nói tiếp: “Nếu không có nấm và thịt lạp xưởng thì cơm chiên trứng là được rồi ạ.”
Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút, rồi “ừ” một tiếng không rõ ý tứ.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã quay trở lại cửa phòng, lần này Mạc Trừng Thu chủ động nói trước: “Chúc ngủ ngon, ông chủ Nhậm.”
–
Ngày hôm sau vẫn là bận rộn từ sáng đến tối, nhưng nhờ có món ăn đêm để mong chờ, Mạc Trừng Thu bỗng cảm thấy thời gian trôi qua khá nhanh, tan làm cũng sớm hơn hôm trước, vừa kịp lúc bữa ăn đêm bắt đầu và được ăn món cơm chiên vừa mới ra lò.
Không phải món cơm chiên trứng mà Mạc Trừng Thu gọi, nhưng nó còn ngon hơn cả cơm chiên trứng.
Nhậm Trì Vũ mua một miếng thịt bò, cắt thành lát mỏng, ướp sơ với nước tương và dầu hào, xào đến khi thịt đổi màu rồi đổ cơm vào, chiên đến khi từng hạt cơm tơi xốp rõ rệt, thêm một chút nước tương để điều chỉnh màu sắc và hương vị, cuối cùng cho thêm xà lách thái nhỏ, đảo nhanh tay vài cái là có thể tắt bếp.
Một chảo chỉ đủ để chiên hai phần cơm, Nhậm Trì Vũ phải chiên ba lần mới vừa đủ ăn, bởi vì hai vị bác sĩ nhãn khoa khi tan làm gặp bác sĩ Vương nên cũng đi theo ăn chực.
Bác sĩ Hồ vừa xoa bụng vừa nói: “Ngày nào cũng ăn đêm thế này, thật là tội lỗi quá đi!”
Bác sĩ Trương an ủi cô ấy: “Dạo này thuộc trường hợp đặc biệt, thỉnh thoảng ăn một chút cũng không sao đâu.”
Hai cô gái chia nhau một phần cơm chiên, những người còn lại mỗi người một đĩa, ăn uống thoải mái.
Sau khi ăn sạch đĩa cơm, vị bác sĩ nhãn khoa cảm thán: “Cái này thì có khác gì lương thực cứu trợ của triều đình đâu chứ.”
Nhậm Trì Vũ vốn không cảm thấy bữa tối khách sạn cung cấp khó ăn đến thế, nhưng lúc này khi được ăn món cơm chiên tự tay mình làm, anh cũng bắt đầu thấy cơm canh ở đây quả thực không ổn chút nào.
Ngày cuối cùng của buổi khám bệnh miễn phí kết thúc, bệnh viện tổ chức một bữa tiệc để khao thưởng các bác sĩ và tình nguyện viên.
Nhậm Trì Vũ lười xã giao nên đến muộn một chút, hai chiếc bàn trong phòng riêng gần như đã ngồi kín chỗ.
Bàn của các bác sĩ nằm gần cửa, bác sĩ Vương vẫy tay với anh, ra hiệu đã để dành chỗ cho anh. Phía bên kia chỗ trống là Mạc Trừng Thu, cậu cũng đang nhìn anh, nhưng khi chạm mắt cậu liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Nhậm Trì Vũ bèn đi tới, thuận theo tự nhiên ngồi cùng các bác sĩ chứ không sang bàn của lãnh đạo. Các bác sĩ ngồi cùng một bàn, không ai nói lời khách sáo hay xã giao. Khi khám bệnh một ngày phải nói quá nhiều, lại còn phải tư vấn tiền phẫu, giải thích các loại rủi ro cho người nhà, sau mấy ngày qua họ chỉ muốn nghỉ ngơi.
Mọi người chỉ mải mê gắp thức ăn, đến khi lãnh đạo qua mời rượu mới dừng đũa, đứng dậy nâng ly lắng nghe lời thăm hỏi và cảm ơn của lãnh đạo.
Thần kinh của họ đã căng thẳng suốt mấy ngày qua, sau khi ăn được một lúc thì dần thả lỏng, thế nhưng nội dung trò chuyện vẫn xoay quanh những bệnh nhân tiếp nhận trong mấy ngày này.
Nhậm Trì Vũ ăn nhanh, lại không hòa nhập được vào câu chuyện của họ nên bắt đầu nghịch điện thoại.
Bác sĩ Vương thấy vậy liền chủ động nói: “Ông chủ Nhậm, mấy ngày qua cảm ơn cậu nhé. Tôi dùng trà thay rượu, mời cậu một ly.”
Nhậm Trì Vũ chạm chén trà với anh ta, nói: “Không có gì đâu, chỉ là việc tiện tay thôi. Mọi người là vất vả nhất, tôi cũng muốn làm thêm được chút gì đó.”
Những người khác đều cho rằng bác sĩ Vương đang nói đến việc ông chủ Nhậm vận chuyển thiết bị và làm tình nguyện viên, nên cũng cùng nhau mời anh một lần.
Thế nhưng những người đã ăn lẩu, mì và cơm chiên, dù cũng cùng nâng ly, nhưng trong lòng đều hiểu lời bác sĩ Vương nói có ẩn ý, sự cảm kích dành cho ông chủ Nhậm không chỉ dừng lại ở đó.
Ngồi ở phía bên kia của Mạc Trừng Thu là bác sĩ của trạm y tế, cậu thỉnh thoảng lại nghiêng đầu trò chuyện với họ, nói xong lại cúi đầu xem điện thoại.
Thấy tin nhắn Nhậm Trì Vũ gửi cho mình năm phút trước: “Bác sĩ Mạc, mấy ngày tới em có kế hoạch gì không?”
Mạc Trừng Thu liếc nhìn anh bằng khóe mắt, thầm nghĩ rõ ràng đang ngồi ngay bên cạnh, không hỏi trực tiếp mà lại gửi tin nhắn, bị làm sao thế không biết?
Mạc Trừng Thu gõ chữ: Đi buồng, nghe giảng, đào tạo.
Điện thoại của Nhậm Trì Vũ rung lên, anh cầm lên xem rồi hỏi: Bận không?
Mạc Trừng Thu: Cũng tạm. Có chuyện gì vậy?
Nhậm Trì Vũ: Người quen của tôi, trong nhà có một bệnh nhân, dạo này tình hình có vẻ rất nghiêm trọng, không thể ra ngoài được.
Mạc Trừng Thu đợi anh mô tả tình hình cụ thể hơn, trên màn hình vẫn luôn hiển thị “Đối phương đang nhập…”, cậu liếc nhìn điện thoại của Nhậm Trì Vũ bên cạnh thì thấy anh quả thực đang gõ một đoạn văn rất dài trong khung chat.
Chuyện liên quan đến bệnh nhân tại sao không thể nói trực tiếp, có cần phải lén lút như thế này không?
Mạc Trừng Thu phản ứng lại, gõ chữ: Anh nói trực tiếp đi, gửi tin nhắn chậm lắm.
Nhậm Trì Vũ lại xóa dần từng chút văn bản trong khung tin nhắn, viết lại: Ừ, sợ em muốn tránh điều tiếng, không muốn nói chuyện với tôi.
Mạc Trừng Thu phủ nhận: Không có, đừng có vu khống tôi.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾