
Chương 06
Sau khi A Chính đi khỏi, Đại Hoàng vẫn còn hơi canh cánh trong lòng cái vẻ cười cợt nhả của A Chính với A Mao lúc nãy, âm trầm hỏi A Mao: “Vừa nãy nó nói gì với em?”
A Mao cười hì hì, cũng không giấu giếm: “Anh ấy hỏi em thích anh ở điểm nào ạ.”
Đại Hoàng đen mặt, âm thầm hỏi thăm tổ tông nhà A Chính một lượt trong lòng.
Có điều lần này A Chính hỏi đúng trọng tâm thật, bởi vì Đại Hoàng thực sự cũng không biết A Mao rốt cuộc thích mình ở điểm nào.
Ký ức của hắn vẫn dừng lại ở cái thời ngày nào cũng ngẩn ngơ ngắm ảnh A Mao dán đầy phòng, vẫn cảm thấy mình là ông sếp hở ra là dọa A Mao sợ chết khiếp. Hắn còn nhớ mang máng có một lần, hắn bảo mẹ mình mời cả nhà dì Mao tầng dưới đi ăn cơm, kết quả A Mao vừa nhìn thấy người mời là sếp mình, mặt mũi trắng bệch ngay lập tức, lúc mời rượu còn không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Rốt cuộc là thay đổi từ lúc nào nhỉ? Đại Hoàng thật sự không có ấn tượng. Hình như đột nhiên có một ngày, A Mao không còn sợ cái nhíu mày của hắn nữa. Đột nhiên có một ngày, A Mao có thể đọc hiểu sự quan tâm ẩn trong những lời nói hung dữ của hắn. Đột nhiên có một ngày, A Mao chấp nhận tình cảm của hắn, thuận lợi vô cùng…
Chẳng lẽ những thứ này đều là giả sao?
Đại Hoàng nhìn khuôn mặt tươi cười của A Mao trước mắt, muốn vươn tay nhéo một cái, nhưng đưa tay ra nửa chừng lại rụt về, tự véo mạnh vào mặt mình một cái.
“Ái chà, sao thế ạ? Véo đỏ cả mặt rồi kìa?” A Mao trợn tròn mắt, “Đang yên đang lành tự nhiên anh véo mình làm gì thế?”
“Sợ mình đang nằm mơ?”
“Nằm mơ? Anh ngủ không ngon à?” A Mao bỗng bật cười, “Hầy dà, còn bảo em thể lực kém, anh cũng già rồi đấy nhé?”
“…”
Cái gì gọi là già? Cái gì gọi là cũng?
Mặt Đại Hoàng đầy vạch đen: “Tối nay muốn thử không?”
“Thử cái gì mà thử.” A Mao vốn định đưa tay xoa mặt Đại Hoàng, nghe hắn nói thế sợ quá rụt tay về, “Dạo này anh có vấn đề lắm nhé, làm cái gì mà ngày nào cũng thế, không biết đủ à?”
“Em bảo có đủ không?” Đại Hoàng bắt lấy tay A Mao, đặt lên môi hôn một cái, “Ngày nào anh cũng đói cồn cào, phải có em anh mới ăn no được.”
“Thế em về nấu cơm cho anh ăn không được à? Anh muốn ăn gì?”
Đại Hoàng sa sầm mặt lắc đầu, không chừa chút đường lui nào: “Nấu nướng cái gì? Mẹ nó em nấu cháo còn khét, em còn làm được cái món gì nữa?”
“Cũng đâu có khoa trương thế đâu, lần trước em về nhà làm sườn kho tàu, bố mẹ đều khen em làm ngon mà.”
“Nhắc đến chuyện này là anh lại bực!” Giọng Đại Hoàng nặng hơn một chút, “Ai cho em vào bếp hả? Nhà bếp chỗ nào cũng tiềm ẩn nguy hiểm em có biết không? Rò rỉ khí ga thì làm thế nào?”
“Nhà bố mẹ em dùng khí tự nhiên…”
“Rò rỉ khí đốt cũng nguy hiểm em biết không? Chảo dầu bốc cháy thì làm thế nào? Cháy rồi em lại lấy nước tạt vào thì làm thế nào…”
“Không đâu, mấy kiến thức thường thức kiểu chảo dầu cháy thì dùng vung đậy lại em vẫn biết mà…”
“Thế nhỡ em bị bỏng thì làm thế nào?”
“Không có đâu… Anh đừng có lúc nào cũng nuôi em như nuôi đứa đần độn thế, làm như em vô dụng lắm ấy…”
“Em có dụng mà.” Đại Hoàng kéo A Mao đứng dậy.
“Ơ? Đi đâu đấy?”
“Để chứng minh em có dụng, đương nhiên là về nhà.” Khóe miệng Đại Hoàng nhếch lên, nhưng cái mặt nhăn nhó quen thói kia chẳng nhìn ra là đang cười hay đang làm gì, “Đi thôi, đi về “phục vụ” cho anh.”
A Mao vẫn chưa hiểu tại sao chuyện đang tốt đẹp lại biến thành thế này: Giống như hôm qua, A Mao còn chưa kịp ăn được hai miếng bánh bao, đã bị Đại Hoàng khó hiểu nhào tới lột sạch quần áo. Lại như hôm kia, A Mao chỉ muốn sờ lông mày Đại Hoàng một cái, tự nhiên bị Đại Hoàng nắm cổ tay kéo vào ôm ôm hôn hôn, còn hôm kìa nữa…
Dù sao Đại Hoàng trông có vẻ tâm trạng đang tốt, A Mao cũng chẳng sao cả, ngoan ngoãn phối hợp với hắn.
Đại Hoàng đưa người thẳng vào trong nhà, chẳng nói chẳng rằng ôm lấy người ta, cắn mạnh lên môi A Mao.
A Mao bị cắn đau điếng, vốn định nhịn, nhưng sau đó đau quá không nhịn nổi nữa mới khẽ rên rỉ: “Đau…”
Đại Hoàng vội vàng nhả ra, cẩn thận kiểm tra môi A Mao, quả nhiên có chút tơ máu: “Đau sao không nói sớm, em ngốc à…”
“Ưm… tại em à…”
“Không.” Đại Hoàng thở dài, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi A Mao, “Anh nào nỡ trách em.”
“Ưm…”
Đại Hoàng chậm rãi cởi quần áo A Mao: “Ngoan, giơ tay lên, anh cởi áo ra.”
A Mao nghe lời ngoan ngoãn giơ tay, bỗng nhiên bật cười thành tiếng: “Anh biết không, hồi bé mẹ em cởi quần áo cho em cũng dỗ em y như thế này.”
“… Em cứ nhất thiết phải nhắc đến chuyện này vào lúc này à?” Đại Hoàng đen mặt, “Cứ như thể anh là mẹ em ấy.”
“Hì hì, cảm giác thế nào hả mẹ~”
“Đệch!” Đại Hoàng đen mặt triệt để, tức tối dùng môi chặn miệng người kia lại, tay cũng không nương tình lột sạch đồ trên người cậu.
“Ưm…” A Mao bị hôn đến thở hổn hển, biết câu nói vừa rồi làm hắn phật ý, bèn bày ra bộ dạng đáng thương, “Đây chẳng phải là muốn tăng thêm chút tình thú cho anh sao…”
“Không cần đến mẹ em để làm cái tình thú này nhé!” Đại Hoàng sắp bị cái miệng này làm cho phát điên, hắn quờ quạng đầu giường tìm gel bôi trơn, “Mẹ nó, ông đây vừa mới mua xong mà! Để đâu rồi!”
“Mẹ em bảo đồ đạc không được vứt lung tung…”
“Đã bảo rồi em có thể đừng nhắc đến mẹ em vào cái lúc này được không! Chồng em sắp liệt dương rồi đây này!”
“Liệt dương thì em liếm giúp anh nha!” A Mao cười hì hì quỳ ngồi dậy, một tay không an phận sờ soạng lung tung, ngọt xớt gọi, “Người ta phục vụ anh, nhớ xong việc đánh giá năm sao hoàn tiền nha~”
Đại Hoàng há miệng định nói gì đó, lại nghe A Mao gọi: “Anh Đại Hoàng~”
Đệch!
Hôm nay không làm em chết ngất trên giường không làm người! Tuyệt đối!
A Mao nằm sấp lên thân Đại Hoàng, lưng uốn thành một đường cong tuyệt đẹp, ra sức mút mát nơi cứng rắn của Đại Hoàng. Cảm nhận được ánh mắt Đại Hoàng dường như đang dán chặt lên cái mông cong vểnh cao của mình, cậu còn xấu xa lắc lắc nó.
Đại Hoàng vỗ mạnh cặp mông đào một cái, giọng khản đặc: “Lẳng lơ cái gì mà lẳng lơ!”
A Mao trông có vẻ tủi thân, ngước đôi mắt ầng ậng nước lên: “Anh đánh em đau đấy…”
“Đừng có điêu, anh còn chưa dùng sức đâu.” Nói thì nói thế, Đại Hoàng vẫn vươn tay xoa xoa chỗ đó cho A Mao.
A Mao tuy không ghét việc khẩu giao cho Đại Hoàng, nhưng vẫn còn hơi lạ lẫm, dùng lưỡi liếm qua liếm lại một hồi, hít sâu một hơi, há to miệng định nuốt vào.
Đại Hoàng lại ngăn A Mao lại: “Thôi, anh sợ em khó chịu.”
A Mao lắc đầu: “Em muốn mà.”
Tim Đại Hoàng sắp tan chảy, hắn nâng mặt A Mao lên, tỉ mẩn hôn lên mi mắt cậu: “Anh biết, không sao đâu, không cần em làm thế.”
A Mao còn muốn kiên trì: “Nhưng mà…”
“Ngoan, nghe lời anh.” Trong lúc nói chuyện, tay Đại Hoàng đã vuốt ve hõm eo A Mao, sờ soạng đầy sắc tình, môi cũng trượt dọc theo cổ A Mao đi xuống, cắn nhẹ xương quai xanh, cuối cùng ngậm lấy hai điểm trước ngực cậu, “Tách chân ra, ngoan.”
A Mao ngoan ngoãn tách hai chân, quắp lấy eo Đại Hoàng, tay cũng ôm lấy vai hắn, sờ sờ cơ bắp của Đại Hoàng: “Sao anh nhiều cơ bắp thế nhỉ.”
“Ngày nào cũng nấu cơm cho em ăn nên có cơ bắp đấy.”
“Thế em cũng muốn nấu cho anh.”
“Em không cần, em chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời anh trên giường là cũng có cơ bắp ngay.”
“Anh lừa người… A!” Một ngón tay đẫm gel bôi trơn len vào trong cơ thể A Mao, A Mao không kiềm được rên lên, “Anh anh anh… sao đột ngột thế…”
“Anh vội mà.” Đại Hoàng liếm láp nơi đó của A Mao, “Ai bảo em cứ trêu chọc anh.”
“Em đâu có… A! Anh… anh, anh đừng nhanh thế…”
“Anh chỉ động đậy ngón tay thôi mà.” Đang nói, Đại Hoàng lại nhét thêm một ngón tay vào, tay kia nắm lấy A Mao nhỏ, xoa nắn qua lại.
Cơ thể A Mao dần nóng lên, làn da vốn trắng như tuyết cũng phủ một tầng hồng phấn, trong miệng “hư hư” hai tiếng: “Được rồi ạ…”
“Vội thế cơ à.” Đại Hoàng vươn tay véo nhẹ đầu vú nhỏ trước ngực A Mao, “Mới có hai ngón thôi, anh sợ em đau.”
“Chẳng phải em sợ anh vội sao…” A Mao nhìn vô cùng đáng thương.
“Em không trêu chọc anh thì anh không vội.”
“Em trêu chọc anh chỗ nào chứ?” A Mao tủi thân biện hộ, hoàn toàn không nhận ra giọng điệu của mình nũng nịu quyến rũ đến mức nào.
“Em thế này chính là đang trêu chọc còn gì.” Đại Hoàng nói xong liền đẩy hông, trực tiếp tiến vào.
“A…” A Mao rên một tiếng, “Sâu quá… a…”
“Đừng quyến rũ anh nữa, quyến rũ nữa anh làm chết em thật đấy.”
“Em đâu có…”
Đại Hoàng bên này không đợi được người kia thích ứng, đã bắt đầu thúc eo chuyển động. A Mao bị thúc đến nảy lên nảy xuống, miệng theo từng nhịp thúc phát ra những tiếng rên rỉ vô thức.
“Nghe hay lắm em.” Đại Hoàng nói rồi lại thúc sâu một cái, A Mao hét lên thất thanh. Hắn cúi người, ghé vào tai A Mao thì thầm, “Anh đặc biệt thích tiếng kêu này của em.”
“A… a…” A Mao bị từng đợt khoái cảm làm cho mụ mị đầu óc, đã không còn nghe rõ Đại Hoàng nói gì, cảm nhận được Đại Hoàng đang đến gần, bèn dụi đầu qua, ngậm nước mắt đòi hôn.
Đại Hoàng hài lòng ngậm lấy môi người kia, eo lại tiếp tục dùng lực.
A Mao bị thúc đến “ư ư” kêu mãi, tiếng va chạm và tiếng nước nhóp nhép truyền tới từ hạ thân làm cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa kích thích. Khó khăn lắm mới đợi được Đại Hoàng buông tha miệng mình, cậu vội vàng cầu xin: “Anh… anh… anh Đại Hoàng, anh… anh… anh thương… thương em…”
Ý định ban đầu là muốn xin Đại Hoàng chậm lại nhẹ chút, ai ngờ chỗ đó trong cơ thể lại lớn thêm một vòng, động tác của Đại Hoàng lại càng nhanh hơn.
A Mao không còn cách nào khác, hai tay vô thức cào cấu vai Đại Hoàng, miệng kêu “a a a a”, mãi cho đến lúc cuối cùng không kêu ra tiếng nữa, người kia mới chịu dừng lại.
A Mao ngước mắt: “Bắn… bắn… bắn chưa ạ?”
Đại Hoàng thở dốc: “Chưa, sợ em không chịu nổi.”
Một giọt mồ hôi từ trên mặt Đại Hoàng trượt xuống, A Mao đưa tay gạt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của Đại Hoàng, si mê nhìn ngắm khuôn mặt hắn.
Đẹp trai quá.
A Mao si mê nghĩ, rồi ưỡn mông lên, dùng sức kẹp chặt lại, khàn giọng nói: “Anh… anh… tới đi, em… em không sao đâu.”
Đại Hoàng hoàn toàn mất hết lý trí, thầm chửi một tiếng “Đệch”, hông lại tăng tốc chuyển động.
A Mao hùa theo động tác của Đại Hoàng kêu la một hồi, cuối cùng thật sự không kêu nổi nữa, hai tay sờ loạn xạ lên người đối phương muốn xin tha, nhưng lại bị tóm chặt cổ tay, không nói không rằng lật người lại đổi tư thế, tiếp tục hành sự.
Cũng chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng đợi được Đại Hoàng gầm nhẹ một tiếng, A Mao biết trận mây mưa này cuối cùng cũng kết thúc.
Đại Hoàng ôm người vào lòng, hôn chùn chụt mấy cái, lúc này mới bế người đi vào phòng tắm.
A Mao mơ mơ màng màng, hơi buồn ngủ, mặc kệ Đại Hoàng làm gì cũng không phản kháng. Đại Hoàng giúp cậu tẩy rửa, cậu còn tưởng Đại Hoàng lại muốn nữa, cũng chỉ ngoan ngoãn tách chân quấn lên eo hắn, đầu tựa vào hõm vai Đại Hoàng, mí mắt cũng lười nhấc lên.
Đại Hoàng cảm thấy A Mao như vậy vừa buồn cười vừa đáng yêu, hắn vỗ vỗ mông A Mao: “Hôm nay không làm nữa, rửa ráy cho em thôi.”
“Ưm…” A Mao gật đầu.
Hai người tắm rửa xong, Đại Hoàng bế người về giường, bản thân ngồi dậy cầm điện thoại xem tin nhắn. A Mao ngoan ngoãn xán lại, ôm lấy eo Đại Hoàng, đầu cọ cọ vào cơ bụng hắn, làn da vừa tắm xong thoang thoảng mùi sữa tắm, A Mao yêu chết sự tiếp xúc của hai người lúc này, thân mật mà không quá mệt mỏi.
Đại Hoàng vẻ mặt thỏa mãn xoa xoa mái tóc còn hơi ẩm của A Mao. Lúc này hắn hơi muốn làm một điếu thuốc sau khi hành sự, nhưng hắn sẽ không làm thế, bởi vì thuốc lá đã cai từ lâu rồi. Hắn nghe mẹ Mao kể, hồi bé A Mao từng đi lạc vào phòng chơi bài, ở trong căn phòng ám đầy khói thuốc một lúc lâu, sau khi về nhà thì ho suốt, chữa mãi mới khỏi, cho dù là bây giờ ngửi thấy mùi thuốc lá A Mao vẫn sẽ bị ho.
Ngày hôm sau khi biết chuyện này, Đại Hoàng đã cai thuốc luôn. A Chính còn cực kỳ ngạc nhiên về tốc độ cai thuốc của hắn, hai người trước đây không phải chưa từng thử cai thuốc, nhưng cuối cùng đều thất bại, không ngờ mới có một ngày mà Đại Hoàng đã cai được rồi?
Cho nên A Chính vẫn luôn cảm thấy Đại Hoàng đã bỏ ra nhiều tâm tư cho đoạn tình cảm này như vậy, A Mao có đồng ý cũng chẳng lạ chút nào.
Nhưng sự thật chỉ có mình Đại Hoàng biết, hắn đúng là đã làm rất nhiều, nhưng làm đúng trọng tâm thì chẳng được mấy cái: Hắn vì A Mao mà cai thuốc là thật, nhưng A Mao hoàn toàn không biết Đại Hoàng vì cậu mà cai, chỉ biết Đại Hoàng vì cai thuốc nên tâm trạng không tốt còn hung dữ với cậu; Hắn cùng A Mao tăng ca là thật, nhưng A Mao hoàn toàn không biết đấy là đang đi cùng mình, còn tưởng là tổng giám đốc giám sát cậu làm việc nên sợ không dám tan làm; Hắn quan tâm dạ dày A Mao nên ngày nào cũng hầm canh mang theo là thật, nhưng A Mao hoàn toàn không biết canh đó là hầm cho cậu, không những không uống được mà còn suýt bị bỏng.
Cho nên rốt cuộc lúc ấy mình đã theo đuổi được A Mao như thế nào ấy nhỉ?
Đại Hoàng đặt điện thoại xuống, véo má A Mao. A Mao cựa mình, thấy Đại Hoàng vẫn chưa ngủ thì thắc mắc: “Sao anh vẫn chưa mệt thế?”
Đại Hoàng vươn tay xoa eo A Mao: “Mệt à?”
“Anh thử không?”
“…” Mặt Đại Hoàng đen sì, “Em đang chú ý vào cái gì thế hả?”
“Vào người anh đấy.” A Mao cọ cọ, “Người anh nóng quá.”
“Nóng hả?”
“Không nóng, vừa vặn.”
“Đúng rồi, A Mao.”
“Dạ?”
Rốt cuộc em thích anh ở điểm nào vậy?
Đại Hoàng ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn đổi lời: “Mau ngủ đi.”
“Ưm.”
Chuyện này không thể hỏi nhiều được, nhỡ đâu đối phương bị hỏi mãi rồi sực tỉnh ra: Ờ ha, sao mình lại thích anh ta nhỉ?
Thế chẳng phải xấu hổ chết đi được à, mất vợ thì biết tìm ai mà khóc đây?
Thà cả đời không biết A Mao rốt cuộc thích mình ở điểm nào, cũng tuyệt đối không được hỏi cho ra lẽ.
Đại Hoàng thầm nghĩ như vậy.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾