
Chương 07
Thực ra chuyện A Mao thích Đại Hoàng tuy nói là ngẫu nhiên, nhưng cũng không mơ hồ như Đại Hoàng nghĩ, ít nhất thì bản thân A Mao vẫn rất rõ ràng.
Trước khi thích Đại Hoàng, trong lòng A Mao chỉ có ba ấn tượng về hắn: 1. Ông anh tầng trên cực kỳ hung dữ. 2. Cấp trên trực tiếp cực kỳ hung dữ. 3. Người tên là Đại Hoàng cực kỳ hung dữ.
Tóm lại dù là ấn tượng nào thì cũng không thoát khỏi ba chữ “cực kỳ hung dữ”.
Kể ra hôm đó cũng trùng hợp, công ty tổ chức tiệc mừng các thực tập sinh qua thời gian thử việc. A Mao không từ chối được nên đành phải đi theo, Đại Hoàng muốn tiếp xúc nhiều hơn với A Mao nên cũng đi cùng. Thế là cả cái bàn A Mao ngồi chẳng ai dám ho he một tiếng, chỉ sợ chọc giận vị tổng giám đốc này. Một bữa tiệc chúc mừng vui vẻ lại bị ăn trong không khí nghiêm túc nặng nề như đám tang.
Có người muốn khuấy động bầu không khí, đã là tiệc mừng thực tập sinh qua thử việc thì đương nhiên phải lấy thực tập sinh ra làm chủ đề chứ. Người đó đứng dậy rót cho A Mao một ly rượu: “Nào Tiểu Mao! Uống nào!”
A Mao không từ chối được, ngửa cổ uống cạn ly. Cậu không quen uống bia rượu, vị đắng nhẹ của bia làm cổ họng cậu co thắt lại, buồn nôn một cái, may mà kịp che miệng nên không ai để ý.
Chỉ có Đại Hoàng chú ý tới chi tiết này, hơn nữa mặt còn sầm xuống.
Một ly rượu vào bụng, không khí sôi nổi hơn một chút, các tiền bối trong công ty thi nhau đứng lên chuốc rượu người mới. A Mao uống vài ly đã bắt đầu choáng váng, đồng nghiệp bên cạnh huých cậu: “Qua mời sếp Cung một ly đi, cậu được sếp quan tâm nhiều thế cơ mà.”
Có lẽ rượu thật sự làm người ta to gan hơn, A Mao cầm ly loạng choạng đi tới: “Sếp… sếp… sếp Cung.”
Đại Hoàng sa sầm mặt mày, liếc nhìn A Mao, chặn ly rượu lại, rót cho cậu một chén trà: “Được rồi, không cần uống nữa.”
Mọi người trên bàn nhìn nhau ngơ ngác: Chuyện này… tuy ai cũng biết sếp Cung không ưa cậu nhóc này, nhưng… cũng không đến mức không nể mặt mũi nhau thế này chứ?
A Mao chớp chớp mắt, uống cạn chén trà nóng, cái đầu đang mơ màng bỗng nhiên tỉnh ra: Chẳng lẽ… anh ấy nhìn ra mình không uống được rượu?
A Mao cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm, dè dặt hỏi: “Vậy… sếp Cung? Theo lời ngài nói, tiếp theo em không cần uống nữa cũng được ạ?”
Đại Hoàng gật đầu.
Có người gan lớn trên bàn tiệc lập tức hét lên: “Thế sao được! Bữa này là bày ra vì các cậu mà, cậu không uống thì còn ra thể thống gì nữa!”
“Ai muốn uống?” Đại Hoàng đứng dậy khui một chai rượu, đặt mạnh xuống bàn, “Tôi uống thay.”
Cả bàn tiệc im phăng phắc.
Mọi người đều tưởng ai đó lỡ chọc sếp Cung không vui, chỉ có A Mao chớp chớp mắt, bỗng nhiên muốn gọi một tiếng: “Anh Đại Hoàng.”
Nhưng cậu không gọi, chỉ lẳng lặng uống hết chén trà sếp Cung vừa rót cho mình, ngồi một bên lén nhìn sườn mặt Đại Hoàng.
Đại Hoàng trông có vẻ hơi mệt mỏi, trên mặt lún phún râu, nhưng trong mắt A Mao, nhìn thế nào cũng thấy đẹp trai.
Ái chà, người này tốt thật đấy.
Sau bữa tiệc lần này, A Mao cũng coi như có cái nhìn khác về Đại Hoàng. Tuy vẫn hơi e ngại vì thân phận cấp trên, không dám lại gần, nhưng ít nhất không còn sợ hắn như trước nữa.
Cậu bắt đầu lén quan sát vị cấp trên này, phát hiện hắn tuy cực kỳ hung dữ nhưng cũng lại rất dịu dàng, hoặc có thể nói là rất thú vị. Ví dụ như mỗi lần phê bình công việc của cậu chưa đạt, hắn sẽ bồi thêm một câu kiểu như an ủi: “Với trình độ hiện tại của em mà làm được đến mức này…” Hay như mỗi lần cậu vì chạy deadline mà bỏ lỡ giờ ăn trưa, vị cấp trên ấy sẽ cầm một hộp cơm, muốn đưa cho cậu nhưng lại vụng về không biết làm thế nào. Mỗi lần tăng ca về muộn, còn thấy hắn lẳng lặng đưa cho mình một ly cà phê.
Thực ra người này, cũng, rất tốt, rất tốt mà.
Thế là A Mao lén quan sát cấp trên của mình, giống như một đứa trẻ phát hiện ra căn cứ bí mật, lén lút giấu trong lòng, không nói cho ai biết.
Lén quan sát vài ngày, gan A Mao cũng to hơn, cậu bắt đầu chủ động tìm vị cấp trên này để thỉnh giáo, đi làm hay tan làm cũng chào hỏi, thỉnh thoảng đi ăn cơm cũng sẽ mời hắn.
A Mao phát hiện ra, tuy lần nào mặt Đại Hoàng cũng lạnh tanh, nhưng mỗi lần cậu chủ động bắt chuyện, nếp nhăn giữa hai lông mày anh ấy đều giãn ra một chút.
Như thế là anh Đại Hoàng cảm thấy vui sao?
A Mao cảm thấy vui vẻ vì phát hiện nho nhỏ này của mình.
Hôm đó lúc A Mao đi làm thì gặp mưa to, không mang ô nên cứ thế hấp tấp chạy đến công ty, lúc tới nơi thì người ngợm ướt sũng. Vừa khéo bị Đại Hoàng tóm được ngay trong thang máy: “Sao em ướt như chuột lột thế này? Ô đâu?”
Thấy là anh Đại Hoàng, A Mao cười nói: “Chào buổi sáng sếp Cung!”
“Chào cái P! Ai cho em đến công ty với cái dạng này! Sao lại ướt thế này hả!”
Ấy, chẳng lẽ anh ấy đang quan tâm mình?
A Mao chớp chớp mắt, cười hì hì: “Xin lỗi sếp Cung, hôm nay em không mang ô. Không sao đâu ạ, lát nữa em vào nhà vệ sinh lau khô rồi mới vào văn phòng.”
“Nhà vệ sinh… nhà vệ sinh! Nhà vệ sinh có lò sưởi à? Em em em em…”
A Mao nghiêng đầu: Đây là sợ mình bị lạnh sao?
“Em đi theo tôi vào văn phòng!”
“… Bây giờ ạ?”
“Không thì để mai chắc?”
A Mao ngoan ngoãn đi theo.
Vừa vào văn phòng, Đại Hoàng đã đóng chặt cửa sổ, bật điều hòa, lấy khăn bông vò cái đầu ướt nhẹp của A Mao: “Mẹ nó em bị ngốc à? Mang cái đầu này theo để làm cảnh à? Hôm qua chẳng phải tôi đã đăng lên vòng bạn bè bảo hôm nay có mưa giông rồi sao em em em em…”
A Mao ngước mắt nhìn Đại Hoàng: “Sếp Cung… em…”
“Em cái gì!”
“Em không có xem vòng bạn bè của sếp…”
Đại Hoàng đen mặt, nhưng lại chẳng nói nên lời: “Em… tôi…”
“Em xem ngay đây ạ!”
“Giờ xem cái con chim! Quần áo ướt hết cả rồi…”
Đại Hoàng không nói nữa, dời mắt đi chỗ khác, ném khăn bông lên người A Mao.
A Mao cúi đầu, lúc này mới để ý chiếc áo sơ mi màu nhạt của mình đã ướt sũng, da thịt bên trong ẩn hiện.
Mặt A Mao đỏ bừng: Mình thế này, đúng là không ra thể thống gì.
Ngay lúc cậu đang nghĩ cách giải quyết tình huống xấu hổ này, Đại Hoàng lấy một chiếc áo khoác đưa tới: “Mặc vào.”
“Ưm…”
“Nói nhiều làm gì! Mặc vào cho tôi!” Đại Hoàng gầm lên, “Hôm nay không được cởi ra đâu đấy, nghe chưa!”
“Cảm ơn sếp Cung!” A Mao vội vàng tròng áo khoác lên người.
Kể cũng lạ, sếp Cung rõ ràng nhìn to cao hơn mình nhiều thế, sao quần áo mặc lên người mình lại vừa vặn thế nhỉ. Hơn nữa màu của cái áo khoác thể thao này cũng nhạt, chẳng giống phong cách ăn mặc thường ngày của sếp Cung chút nào.
Áo khoác ấm áp quá, A Mao kéo kéo cổ áo, bất giác đỏ mặt.
Tuy nhiên dù được Đại Hoàng chăm sóc như vậy, A Mao vẫn lên cơn sốt cao, hôm sau phải xin nghỉ, ở nhà thuê nằm bẹp một ngày.
Buổi trưa mơ màng nghe thấy tiếng gõ cửa, A Mao với mái tóc rối bù, nheo mắt ra mở cửa, lập tức bị người đứng bên ngoài dọa cho tỉnh cả ngủ: Khá lắm, người đứng bên ngoài chẳng phải là anh Đại Hoàng sao!
Đại Hoàng sa sầm mặt mày, hai tay xách hai túi to, nhìn thấy A Mao để trần nửa người thì sững sờ một chút, sau đó gầm lên: “Ai cho em ăn mặc thế này mà chạy ra đây hả?”
A Mao đang choáng váng thì bị quát cho tỉnh hẳn, chưa kịp nói câu nào đã bị Đại Hoàng lùa như lùa vịt vào phòng: “Cút cút cút, em em em em mau chui vào phòng cho tôi! Chăn! Chăn đâu??!”
A Mao cứ thế ngồi lại trên giường, quấn chăn bông kín mít, chỉ lộ mỗi cái đầu, đôi mắt tròn xoe dõi theo Đại Hoàng đi lại trong phòng.
“Còn sốt không?” Đại Hoàng mặt lạnh hỏi.
“Em… em…”
“Đo đi!” Đại Hoàng nói xong lấy cái nhiệt kế nhét thẳng vào nách A Mao, “Ăn cơm chưa? Hửm?”
A Mao chớp mắt, không dám cử động nhìn Đại Hoàng.
“Em chết rồi à? Mấy giờ rồi mà không biết đường ăn cơm? Mẹ nó em không biết đói à? Ăn uống thất thường thế này em không cần dạ dày nữa hả? Hay là chặt quách đi cho chó ăn nhé!”
A Mao nghiêng đầu: “Sao… anh biết em bị đau dạ dày?”
Đại Hoàng không trả lời, đen mặt đi vào bếp.
A Mao nghe thấy tiếng máy hút mùi trong bếp, còn cả tiếng Đại Hoàng lớn tiếng phàn nàn bát đũa chưa rửa, cuối cùng Đại Hoàng bưng một bát cháo rau nóng hổi ra: “Húp đi.”
A Mao thụ sủng nhược kinh nhận lấy, nhìn lá rau tươi và trứng bắc thảo trong cháo, lúc này mới nhớ ra trong nhà mình đừng nói là rau, đến gạo còn chẳng có hạt nào.
A Mao nhớ tới hai cái túi to đùng Đại Hoàng xách tới, lòng cậu đầy kính phục.
“Ăn lúc còn nóng!” Đại Hoàng ra lệnh, “Lấy nhiệt kế ra tôi xem nào!”
A Mao vội vàng hai tay dâng nhiệt kế lên.
“37 độ, còn hơi sốt nhẹ.” Đại Hoàng liếc nhìn, “Tôi bật điều hòa cho em, toát mồ hôi ra là đỡ, điều khiển đâu?”
“Trong ngăn kéo ạ.”
Đại Hoàng nhoáng cái đã bật xong điều hòa, lại tém lại góc chăn cho A Mao: “Em ngủ đi, tan làm tôi quay lại xem em.”
Đại Hoàng bưng bát cháo rỗng đi ra, đầu óc A Mao trống rỗng, nghe tiếng nước chảy “ào ào” trong bếp, một lát sau tiếng nước ngừng, cửa phòng bị nhẹ nhàng mở ra, A Mao vội vàng nhắm mắt.
“A… Mao?” Đại Hoàng khẽ gọi một tiếng.
A Mao cố gắng thở đều đều, giả vờ như đang ngủ say.
Đại Hoàng yên tâm, rón rén đi tới, nhẹ nhàng chạm vào trán A Mao, vén tóc cậu ra, nhìn chằm chằm vào mặt A Mao một lúc, sau đó từ từ cúi người xuống, môi chậm rãi áp lên trán A Mao.
Nụ hôn ấy, nhẹ nhàng và cẩn trọng.
Đại Hoàng lúc này mới hài lòng, rón rén đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa cho A Mao.
A Mao lúc này mới ngồi dậy, ngơ ngác sờ lên gò má nóng bừng của mình.
Thế mà còn nóng hơn cả lúc sốt.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾