[ĐM] Ông Xã Nhà Tôi Tính Tình Không Tốt Lắm – Chương 8 H

Chương 08

Hai ngày nay Đại Hoàng cứ lôi A Mao chạy tới phòng kinh doanh bất động sản suốt, hắn lấy một đống giới thiệu căn hộ cho A Mao xem, dẫn A Mao đi xem nhà mẫu, xem hết căn này đến căn khác, liên tục hỏi A Mao: “Thấy thế nào?”

A Mao ậm ừ cho qua chuyện, làm Đại Hoàng tức điên: “Em lừa ai đấy hả! Em có thể tập trung chút được không!”

A Mao liếc nhìn cô nhân viên kinh doanh, kéo Đại Hoàng sang một bên, thì thầm vào tai hắn: “Được ở cùng với anh thì ở đâu cũng tốt hết á.”

Lông mày Đại Hoàng nhíu càng chặt hơn, nhưng A Mao vẫn tinh mắt bắt được vệt đỏ ửng trên mặt Đại Hoàng khi hắn quay đi.

“Đệch, dẫn em đi làm cái gì không biết, muốn hỏi ý kiến mà hỏi nửa ngày chả được cái P gì cả.” Đại Hoàng vừa lầm bầm chửi vừa quay sang hỏi cô nhân viên: “Nhà này ánh sáng có tốt không?”

Cô nhân viên vội vàng tiếp lời: “Tốt lắm ạ, cái này anh cứ yên tâm, ban công đều hướng Nam, phía trước cũng không có nhà cao tầng che chắn đâu ạ.”

“Chỉ có mỗi kiểu căn hộ này thôi à?”

“Vẫn còn ạ.”

“Dẫn tôi đi xem.”

“Vâng vâng vâng, mời anh đi lối này.”

Đại Hoàng cứ như không biết mệt, đi xem rất nhiều tầng, cuối cùng A Mao đi không nổi nữa, ngồi phịch xuống sảnh, cầm ly trà sữa đợi Đại Hoàng.

“Được rồi, vậy phiền cô nhé.” Không biết qua bao lâu, Đại Hoàng mới cùng cô nhân viên quay lại.

Thấy Đại Hoàng, mắt A Mao sáng lên, đứng dậy: “Xem xong rồi ạ?”

Đại Hoàng gật đầu: “Xong rồi.”

A Mao nhìn quanh, xác định không ai nhìn hai người, liền nhanh chóng ôm Đại Hoàng một cái, thì thầm: “Đói.”

Mặt Đại Hoàng trầm xuống: “Thế mẹ nó sao em không nói sớm! Gọi điện bảo với tôi em đói thì chết ai à!”

Đại Hoàng vừa nói vừa kéo tay A Mao: “Đi đi đi, đi ăn cơm.”

A Mao cười hì hì đi theo Đại Hoàng: “Chọn được nhà rồi ạ?”

“Chọn xong rồi, trả tiền đặt cọc rồi.”

“Bao nhiêu tiền thế ạ, để em trả một nửa nhé.”

Đại Hoàng liếc xéo: “Tại sao em phải trả một nửa?”

“Vì là nhà chúng ta ở chung mà! Không thể để anh trả hết được.”

Đại Hoàng bất lực: “Em tưởng anh hơn em bao nhiêu tuổi, lương cao hơn em bao nhiêu hả…”

“A, em không biết ạ.”

“Mẹ nó em yêu đương với tôi mấy năm rồi mà không biết tôi hơn em bao nhiêu tuổi á?”

“Ý em là em không biết lương anh cao hơn em bao nhiêu ấy…”

Đại Hoàng cạn lời, lạnh lùng dẫn A Mao đi ăn cơm, về đến nhà liền đưa cho A Mao một tấm thẻ ngân hàng.

“Đây là…?” A Mao nghi hoặc.

“Thẻ lương của anh.” Đại Hoàng mặt lạnh nhét thẻ vào tay A Mao, “Mật khẩu là 093222.”

“A, mật khẩu không phải ngày sinh nhật của anh à? Mấy con số này có nghĩa là gì thế?” A Mao không nhận, chỉ nghiêng đầu hỏi.

“…” Đại Hoàng tức mình cốc đầu A Mao một cái rõ đau, “Mẹ nó em ngốc thật hay giả vờ ngốc đấy hả?”

“Hả…?”

“Đây mẹ nó là sinh nhật của em đấy!”

“Ồ…”

“Tóm lại em cầm lấy thẻ cho tôi!”

“Nhưng em cầm rồi thì bình thường anh tiêu tiền kiểu gì?”

“… Anh còn thẻ khác.”

“Ồ… thế em cất thẻ này vào cái túi này nhé, anh lại đây xem này, cái túi này bình thường sẽ để ở trong ngăn tủ này nha…”

“… Anh đưa cho em là để em cầm lấy tiêu! Không phải bảo em cất hộ anh!”

A Mao chớp chớp mắt: “Hả…?”

Đại Hoàng thở dài, nhét thẻ vào túi áo A Mao: “Em cầm lấy, cần tiêu gì thì cứ quẹt thẻ của anh.”

A Mao lắc đầu: “Em có lương mà.”

“Em…”

“Đây không phải là phí chia tay đấy chứ? Ui cha, con người anh không lẽ…”

Mặt Đại Hoàng đanh lại: “Em nói cái gì?”

Vốn chỉ định đùa một chút, nhưng A Mao nhận ra ngay mình chọc Đại Hoàng giận thật rồi.

A Mao vội vàng ôm eo Đại Hoàng vuốt ve: “Anh đừng giận, em biết mà, em biết hết mà, em không có ý đó đâu.”

Đại Hoàng không nói gì, xem ra là giận thật rồi.

“Anh đừng giận nữa được không?” A Mao cuống lên cởi áo Đại Hoàng, “Em muốn, anh cho em, được không?”

Đại Hoàng sa sầm mặt, vẫn đứng im bất động.

A Mao bắt đầu hoảng, vươn tay cởi cúc áo Đại Hoàng, nôn nóng như chú cún con tìm đồ ăn, há miệng liếm yết hầu Đại Hoàng, nũng nịu gọi: “Anh Đại Hoàng ~”

Mặt Đại Hoàng càng đen hơn.

A Mao hết cách, nửa cưỡng ép cởi cúc áo Đại Hoàng, nhưng lại không lột được áo hắn xuống, đành chủ động cởi quần áo mình, chủ động liếm má Đại Hoàng.

Đại Hoàng lập tức lật người đè cậu xuống dưới thân, không nói một lời cởi quần áo mình, nhưng lại chẳng có động tác tiếp theo nào, chỉ nhìn chằm chằm vào A Mao.

Tuy hôm qua mới trần trụi với người này, nhưng bị nhìn chằm chằm lâu như vậy vẫn khiến người ta xấu hổ. Cả người A Mao đã nóng lên, biết người này vẫn còn đang giận mình, cậu không còn cách nào khác đành chủ động vươn tay ôm lấy Đại Hoàng, giọng nói dính dấp làm nũng: “Anh… anh… anh ôm em đi.”

Đại Hoàng mặc kệ cậu, tự mình tách hai chân người kia ra, chẳng báo trước tiếng nào đã bóp gel bôi trơn vào.

Nơi đó bị chất lỏng lạnh lẽo kích thích, bất giác co rụt lại. A Mao vội vàng xin tha: “Anh… anh… chậm chút…”

Đại Hoàng đâu có nghe lọt tai nữa, đưa ngón tay vào khuếch trương qua loa vài cái rồi thúc thẳng vật to lớn của mình vào.

“A!” A Mao đau đến mức hét lên, cậu bám chặt lấy vai Đại Hoàng, khàn giọng cầu xin: “Anh… anh… anh Đại Hoàng…”

Đại Hoàng thở hổn hển, cũng không đáp lại A Mao, đợi A Mao thích ứng một chút liền bắt đầu ra sức luân động mạnh bạo.

Đau đớn và khoái cảm cùng ập đến, cả người A Mao như bị ném lên đầu ngọn sóng, lắc lư dữ dội, không thể làm gì được. Cậu sợ cảm giác này, nức nở cầu xin: “Ông… ông… ông xã…”

Nghe thấy cách xưng hô này, Đại Hoàng mới chịu dừng lại, vật kia vẫn cứng ngắc nằm trong cơ thể A Mao, hắn nhìn chằm chằm vào mặt cậu.

A Mao đã nước mắt đầm đìa, nói không nên câu: “Ông… ông… ông xã, em… em… em sai rồi, anh… anh thương em…”

Đại Hoàng thở dài, cúi người nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt người kia, hôn lên môi A Mao trấn an, hung dữ hỏi: “Biết mình sai ở đâu chưa?”

A Mao biết người kia cuối cùng cũng mềm lòng, vội vàng nhận lỗi: “Em… em… không bao giờ… nói chia tay nữa…”

Đại Hoàng lại thở dài, sờ sờ má A Mao: “Đau không em?”

“Đau…” A Mao tranh thủ nhõng nhẽo, “Anh… anh hôn em đi.”

Đại Hoàng cảm thấy buồn cười: “Hôn em là em hết đau à?”

A Mao gật đầu.

“Ngốc thật chứ.” Đại Hoàng cúi đầu, trao cho A Mao một nụ hôn triền miên.

Khi đứng dậy, má A Mao đã đỏ bừng vì nụ hôn, đôi mắt mơ màng nhìn Đại Hoàng.

“Lần sau cấm không được nói linh tinh nữa, nghe thấy chưa?” Đại Hoàng véo má A Mao.

“Ưm… không dám nữa…”

“Ngoan, ông xã thương.”

Một đêm triền miên, sáng hôm sau A Mao cuộn mình trên giường ngủ say sưa, đột nhiên bị tiếng gầm ngoài cửa đánh thức.

“Mẹ kiếp! Bà ăn nói cho sạch sẽ vào! Người nhà tôi cản trở hay chặn đường bà à, bà nói năng thất đức thế, con cháu bà có biết không hả?”

Kèm theo đó dường như là tiếng la hét chói tai của dì Lưu, nhưng đều bị tiếng gầm của Đại Hoàng át đi hết.

A Mao rúc sâu vào trong chăn, nhưng tiếng gầm của Đại Hoàng vẫn lọt vào tai.

“Chúng tôi thế nào thì liên quan gì đến bà! Bà lo việc của bà đi!”

Cửa “rầm” một tiếng đóng lại, A Mao lúc này mới thò đầu ra, yếu ớt gọi: “Anh Đại Hoàng…”

Đại Hoàng vội vàng đẩy cửa bước vào, hạ giọng: “Tỉnh rồi à?”

A Mao gật đầu.

Đại Hoàng lại gần, nhìn kỹ A Mao: “Sao mắt đỏ thế này?”

A Mao hờn dỗi: “Anh bảo xem?”

Đại Hoàng không tiếp lời, tém lại góc chăn cho A Mao: “Ngủ thêm chút đi, còn sớm.”

“Không ngủ được nữa…”

“Mẹ nó, bảo ngủ thì không ngủ, không cho ngủ thì lại buồn ngủ như chết trôi ấy!” Đại Hoàng véo má A Mao, “Thế thì dậy, anh nấu bữa sáng cho em rồi.”

“Ưm… mệt lắm không muốn dậy…”

“Sao lắm chuyện thế! Tại sao lại không muốn dậy!”

A Mao không nói gì, chỉ quấn chăn, đôi mắt đỏ hoe nhìn Đại Hoàng.

Đại Hoàng nhìn đôi mắt sưng đỏ của A Mao một lúc, thở dài: “Chỉ có em là lắm chuyện! Bảo em tập thể dục nhiều vào thì không nghe, sức khỏe kém đến mức mỗi lần hơi quá đà một tí là không dậy nổi…”

Đại Hoàng nói rồi xoay người đi ra ngoài, bưng một khay bữa sáng đầy ắp đi vào.

“Ăn một chút đi, buổi sáng không ăn đau dạ dày.” Đại Hoàng mặt lạnh nói.

“Ưm…” A Mao nhìn bữa sáng trên khay, lại nhìn Đại Hoàng, “Không muốn ăn cháo trắng…”

“Ăn thanh đạm chút thì có gì không tốt!” Đại Hoàng lườm A Mao một cái, bưng bát cháo lên, múc một thìa thổi thổi bên miệng, lại chạm nhẹ môi kiểm tra nhiệt độ, mặt lạnh tanh đưa đến bên miệng A Mao: “Húp!”

A Mao nhăn nhó húp một miếng, lại nhăn nhó nuốt xuống.

Đại Hoàng chịu không nổi nhất là cái biểu cảm này của A Mao: “Đệch, anh đút cho em ăn thế này em còn không hài lòng cái gì… Thôi thôi, để anh đi đổi cái khác, em ăn hai cái bánh bao kim sa trước đi.”

“Đổi cái gì ạ?” A Mao cắn miếng bánh bao kim sa ngọt ngào, mắt sáng lấp lánh hỏi.

“Anh đi hâm cho em cốc sữa nóng.” Đại Hoàng lườm A Mao một cái, “Không được moi nhân bánh ra đâu đấy! Ăn hết cho anh! Em bao nhiêu tuổi rồi hả? Ăn uống còn kén cá chọn canh thế! Ai chiều em ra cái thói này đấy!”

A Mao “dạ vâng” một tiếng, ngoan ngoãn ăn tiếp. Đợi đến khi Đại Hoàng bưng ly sữa nóng đi vào, cậu vừa uống sữa vừa hỏi Đại Hoàng: “Vừa nãy anh lại cãi nhau chuyện gì với dì Lưu thế?”

“Không có gì.” Đại Hoàng không muốn nói nhiều, “Chiều nay nhân lúc được nghỉ, hai đứa mình đi xem nội thất đi.”

“Xem nội thất làm gì ạ?”

“Em chuyển nhà mới mà không mua nội thất à?” Đại Hoàng nhìn vệt sữa dính quanh miệng A Mao, “chậc” một tiếng, cúi người xuống, vươn đầu lưỡi chậm rãi liếm sạch.

A Mao cũng coi như đã quen với mấy hành động thân mật này của Đại Hoàng, ngoan ngoãn ngồi im để Đại Hoàng liếm sạch, cuối cùng còn chạm nhẹ vào môi Đại Hoàng: “Mấy đồ nội thất này vẫn dùng tốt mà?”

“Thay hết đi, anh nhìn thấy phiền lòng.”

A Mao không nói gì, liếm liếm môi, im lặng một lúc, bỗng nhiên hơi ghen tuông nói: “Là do người yêu cũ của anh chọn à?”

Đại Hoàng nhăn mặt ngay lập tức, hạ thấp giọng: “Cái quỷ gì thế?”

A Mao vội lắc đầu, cúi gằm mặt không dám nhìn Đại Hoàng.

“Em nói lại lần nữa xem?” Giọng Đại Hoàng càng trầm xuống.

A Mao quay đầu đi, quyết không nhìn mặt Đại Hoàng.

“Mẹ nó em trốn cái gì mà trốn!” Đại Hoàng vươn tay bóp cằm A Mao, bắt cậu quay mặt lại đối diện với mình, “Ai nói với em về người yêu cũ của anh! Nói!”

A Mao mím môi, nhìn thẳng vào mắt Đại Hoàng, nhìn chằm chằm một lúc, hốc mắt bỗng đỏ lên, chớp chớp vài cái, thế mà nước mắt đã rơi xuống.

Đại Hoàng sững sờ, vội buông tay ra, luống cuống tay chân lấy khăn giấy, vội vàng lau cho A Mao: “Mẹ nó em khóc cái gì! Ê, tổ tông, trời ơi là trời, em đừng có khóc.”

A Mao sụt sịt mũi, đẩy tay đang lau nước mắt của Đại Hoàng ra, im thin thít.

“Khóc xấu cả người đi rồi.” Đại Hoàng xoa má A Mao, “Sao lại khóc thành thế này? Anh chỉ to tiếng với em một câu thôi mà?”

A Mao cụp mắt xuống: “Em không sao, tự nhiên muốn khóc thôi.”

Đại Hoàng thở dài: “Sao tự nhiên lại muốn khóc? Vì chuyện người yêu cũ à?”

A Mao không nói gì, chỉ chậm rãi bảo: “Em muốn dậy rồi, chiều em đi xem nội thất với anh.”

“Được, em mặc quần áo vào đi.” Đại Hoàng gật đầu, “Đừng để bị lạnh.”

Đại Hoàng đi ra ngoài, bồn chồn không yên, muốn hút điếu thuốc, sờ túi lại chẳng có điếu nào, đành lấy một viên kẹo dẻo của A Mao bỏ vào miệng nhai.

Rốt cuộc vẫn chưa giải thích rõ ràng chuyện người yêu cũ.

Vấn đề là chuyện này cũng chẳng biết giải thích thế nào cho rõ, Đại Hoàng cũng chẳng biết A Mao đang ăn cái loại giấm chua gì, mặc dù được ghen thế này hắn cũng thấy hơi vui vui.

Nhưng mà cái chuyện người yêu cũ này, A Mao rốt cuộc hiểu lầm từ đâu ra thế nhỉ?

Trời đất chứng giám, Đại Hoàng bám đuôi A Mao bốn năm, theo đuổi A Mao một năm, hai người bên nhau ba năm, trước sau cộng lại cũng tám năm rồi. Trong khoảng thời gian này Đại Hoàng dám thề với trời là chưa từng động lòng với ai khác.

Còn về trước đó, Đại Hoàng cũng không phải chưa từng thích ai, hắn cũng đâu phải đá, cũng từng gặp không ít chàng trai lọt mắt xanh, nhưng đa số đều vì lý do này kia mà phai nhạt dần. Tính đi tính lại kỹ càng, người hắn nghiêm túc theo đuổi, từng hẹn hò qua tuyệt đối chỉ có một mình A Mao, A Mao là mối tình đầu, là mối tình duy nhất của hắn.

Cho nên cái hiểu lầm về người yêu cũ này rốt cuộc từ đâu mà ra?

Đại Hoàng cẩn thận nhớ lại lịch sử tình trường của mình, ngay cả cô bé hồi mẫu giáo hắn từng có cảm tình cũng không bỏ sót, cuối cùng nghĩ ra một chuyện có vẻ mập mờ: Trước khi quen A Mao, một người bạn trong giới biết Đại Hoàng là gay mà vẫn độc thân, bèn kéo hắn đến một bữa tiệc ghép đôi. Ở đó hắn và một cậu chàng khác cũng coi như nhìn vừa mắt nhau, Đại Hoàng cũng muốn thử tìm hiểu nghiêm túc xem sao, nhưng ai ngờ người kia lại không nghĩ thế, vốn dĩ chỉ định làm bạn tình, kết quả chưa kịp làm nháy nào đã vì tính khí Đại Hoàng quá xấu mà thôi.

Cái này… có tính là người yêu cũ không?

Nhưng chuyện này, nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có thằng bạn nối khố A Chính biết, chẳng lẽ là cái thằng khốn nạn A Chính buôn chuyện nói ra?

Đại Hoàng càng nghĩ càng thấy có khả năng, cái mồm A Chính chẳng có cái khóa nào, A Mao nhà mình lại là người hay suy nghĩ, không chừng từ vài lời của A Chính mà tự não bổ ra một câu chuyện tình sinh ly tử biệt nào đó cũng nên.

Đại Hoàng càng nghĩ càng giận, gọi điện ngay cho A Chính.

“Alo?” Đầu dây bên kia giọng A Chính mơ màng, “Sáng sớm ngày ra làm gì thế? Ông đây hôm qua vừa đi nhậu về…”

“Nhậu nhậu nhậu! Mẹ nó mày chỉ biết nhậu thôi! Nhậu vào rồi cái mồm mày có giữ được không hả?”

“Hả… hả?”

“Hả cái P! Mẹ nó lần sau mày có thể đừng nói lung tung với người nhà tao được không! Mày có tin ông xé rách miệng mày ra không hả!” Đại Hoàng hung hăng đe dọa rồi cúp máy.

A Chính sợ đến tỉnh cả rượu, anh ta tưởng chuyện lần trước mình lén nói xấu Đại Hoàng với A Mao bị Đại Hoàng biết rồi.

Chẳng lẽ A Mao về nhà ngẫm nghĩ thấy mình nói có lý nên muốn chia tay với Đại Hoàng rồi?

Mẹ ơi thế này thì làm thế nào, có nên đến nhà Đại Hoàng quỳ xin tội không đây.

A Chính toát mồ hôi lạnh, nghĩ lại thì thấy không đúng, với tính cách của Đại Hoàng, sao có thể dễ dàng đồng ý chia tay với A Mao được.

Nhưng mà vẫn sợ quá đi mất, có nên quỳ đến xin tội không đây, gấp lắm rồi, online chờ!!!

Chương 9

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc