
Chương 09
Thực ra chuyện hiểu lầm người yêu cũ này cũng không trách được A Mao.
Dù sao A Mao hiện tại vẫn ngây thơ cho rằng Đại Hoàng là do cậu dựa vào nỗ lực “của chính mình” mà theo đuổi được.
Kể từ lần A Mao bị ốm, Đại Hoàng đến thăm bệnh, trong lòng A Mao đã gieo một mầm non nho nhỏ, cào vào tim cậu ngứa ngáy. Hôm sau đi làm, cậu cứ vô thức nhìn về phía Đại Hoàng, chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc.
Hậu quả của việc không tập trung làm việc là phạm lỗi, Đại Hoàng mặt đen sì gọi người vào văn phòng chịu phạt.
Mắt A Mao sáng lên ngay lập tức, “phắt” cái đứng dậy, vội vàng đi theo vào văn phòng.
Đồng nghiệp thu hết hành động của A Mao vào mắt mà lắc đầu: Cái cậu đồng chí Tiểu Mao này ấy à, tuổi còn trẻ mà bị sếp Cung mắng cho ngốc luôn rồi, bị lôi đi ăn mắng mà vui vẻ thế kia.
“Em có phải bị nước vào đầu rồi không? Vấn đề đơn giản thế này mà cũng sai được à?” Vừa vào văn phòng Đại Hoàng đã gầm lên một tiếng, làm A Mao sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt ầng ậng nước chớp chớp, nhìn Đại Hoàng đầy vô tội.
Đại Hoàng ôm ngực: Mẹ ơi, vợ tương lai của tôi đáng yêu thế này sao chịu nổi!
A Mao tưởng sếp Cung tức giận vì bộ dạng không cầu tiến của mình đến mức đau tim, sợ đến run rẩy: “Sếp Cung ngài… ngài đừng giận, em em em nhất định sẽ học…”
Đại Hoàng hắng giọng, hung dữ nói: “Học cái P! Với cái đầu óc này của em tôi xem ai dạy nổi em… Chỗ nào không biết?”
“Dạ… dạ?”
“Nói! Chỗ nào không biết!”
Nói thừa! Đại Hoàng sao có thể để người khác dạy A Mao! Dạy mãi nhỡ đâu phải lòng nhau luôn thì làm thế nào?
“Là… là chỗ… chỗ này…”
“Lại đây, tôi làm mẫu cho em.” Đại Hoàng chau mày ngồi xuống trước máy tính, “Tôi chỉ dạy một lần thôi, em lo mà học cho nghiêm túc vào!”
“Dạ vâng ạ…”
Người ta bảo đàn ông lúc làm việc là đẹp trai nhất, A Mao cũng thấy thế. A Mao đứng bên cạnh Đại Hoàng, hoàn toàn không có tâm trạng xem Đại Hoàng làm mẫu, đôi mắt cứ lén nhìn sườn mặt hắn.
Người này, sao mà đẹp trai thế nhỉ.
A Mao vừa nghĩ vừa hơi cúi người xuống.
Mùi cũng thơm nữa, dùng dầu gội đầu gì thế nhỉ?
Ái chà, đuôi mắt còn có nốt ruồi nhỏ nữa này.
A Mao trong lúc lơ đễnh, ghé sát vào Đại Hoàng càng lúc càng gần, mặt sắp dán vào nhau đến nơi rồi.
“Ghé sát tôi thế làm gì!” Đại Hoàng mặt đỏ bừng đột nhiên gầm lên một tiếng, làm A Mao giật mình lùi lại mấy bước, “Tôi làm mẫu em đã biết chưa hả? Hả?”
“Biết… biết rồi ạ.” Mặt A Mao cũng đỏ bừng, “Em… em đi làm lại ngay đây.”
A Mao đỏ mặt chạy trốn khỏi văn phòng Đại Hoàng, ngồi xuống chỗ mình rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.
A, mình đang yêu sao?
A Mao sờ sờ gò má nóng hổi của mình, lại lén nhìn về phía văn phòng người kia.
Muốn theo đuổi anh ấy quá, không biết anh ấy có người mình thích chưa nhỉ?
Cái mầm non nho nhỏ ấy cứ thế cắm rễ sâu vào lòng A Mao, mọc càng lúc càng um tùm.
Tuy A Mao cũng từng thích người khác, nhưng nói đến chuyện theo đuổi người ta thì A Mao chưa có kinh nghiệm. Dù đã hạ quyết tâm, nhưng cái gọi là “theo đuổi” của A Mao cũng chỉ là chăm chỉ lượn lờ qua văn phòng Đại Hoàng, Đại Hoàng đi tiếp khách nào cậu cũng xin đi cùng, một kiểu tiếp cận vừa nhút nhát lại vừa tích cực như thế thôi.
Tiếp cận nhiều rồi, A Mao phát hiện ra Đại Hoàng có thêm nhiều điểm sáng: Ví dụ như mỗi trưa A Mao làm việc lỡ giờ cơm, Đại Hoàng luôn tốt bụng giữ cậu lại cùng ăn trưa, có lúc là đồ ăn gọi ngoài, nhưng nhiều lúc là do Đại Hoàng tự nấu, dinh dưỡng cân bằng, ít dầu ít muối, ngay cả gọi đồ bên ngoài Đại Hoàng cũng dặn người ta đừng cho ớt.
A Mao nghĩ Đại Hoàng sinh hoạt điều độ, chắc chắn là người đàn ông của gia đình, nào biết Đại Hoàng nắm rõ giờ giấc sinh hoạt của cậu trong lòng bàn tay, thực đơn này đều là vì muốn dưỡng dạ dày cho A Mao mà làm.
Lại còn mỗi tối Đại Hoàng đều tăng ca rất muộn, A Mao bèn giả vờ việc chưa làm xong, cũng ở lại tăng ca muộn cùng hắn. Tuy lần nào Đại Hoàng cũng chê bai cậu làm việc không tốt, nhưng lần nào cũng kiên nhẫn chỉ dạy, làm xong còn hỏi cậu có muốn đi ăn khuya cùng không.
Đương nhiên là muốn rồi! A Mao gật đầu lia lịa, chỉ mải vui sướng mà hoàn toàn không để ý gò má Đại Hoàng cũng ửng lên sắc hồng phấn khích, ngay cả hơi thở cũng nặng nề hơn bình thường.
Hai người ăn cơm cùng nhau, Đại Hoàng cũng thể hiện đầy đủ lễ nghi quý ông. Hắn đưa A Mao đi ăn cháo, đi uống canh hầm, cau mày nhắc nhở A Mao chú ý thói quen sinh hoạt, mặt nghiêm nghị dặn dò cậu những điều cần chú ý trong công việc.
A Mao chống cằm nghe hắn nói, càng nhìn càng thấy người này sao mà tốt thế.
Trong khi đó ở một diễn biến khác, Đại Hoàng lại cảm thấy phấn chấn vì thời gian này tiếp xúc với A Mao nhiều hơn. Các bạn ơi, đây là gì, đây là tiến bộ đấy! Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ ngày tháng hắn và A Mao thành đôi không còn xa nữa rồi!
Đại Hoàng phấn chấn bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ xem có nên đổi cái giường ở nhà thành cái to hơn không.
Hắn cảm thấy dạo này A Mao cũng không còn sợ hắn nữa, hơn nữa còn hay cười với hắn. Chỉ cần xác định được xu hướng tính dục của A Mao nữa thôi, quan hệ hai người lập tức sẽ có thể tiến thêm một bước.
Cho dù xu hướng tính dục không giống nhau thì đã sao, Đại Hoàng có bẻ cong cũng phải bẻ cho bằng được.
Đương nhiên, giống nhau thì càng tốt.
Ngay lúc Đại Hoàng còn đang nghĩ cách thăm dò xu hướng tính dục của A Mao, thì A Mao lại chủ động ngã vào lòng hắn.
Kể ra hôm đó cũng khéo, một buổi tiếp khách, Đại Hoàng đưa A Mao và vài đồng nghiệp khác cùng đi tiếp một đối tác. Lãnh đạo bên đối tác là một người phụ nữ hào sảng, bà ấy thấy A Mao trông ngoan ngoãn nên rất thích, liền chuốc cho cậu thêm mấy ly. A Mao lại là đứa không uống được rượu, uống xong là gục luôn.
Đại Hoàng tức muốn chết, lại không thể nói gì đối tác, đành phải cõng người rời đi. Mang theo chút tư tâm, Đại Hoàng quyết định cõng người về nhà mình.
A Mao dựa vào lưng Đại Hoàng, ngủ mơ màng, chỉ cảm thấy có người đang cõng mình. Cậu vươn tay sờ sờ mặt Đại Hoàng, Đại Hoàng bị sờ đến rùng mình một cái, gầm nhẹ: “Đừng quậy!”
A Mao nghe ra giọng Đại Hoàng, cười ngây ngô hai tiếng, lập tức ôm chặt lấy người ta, làm nũng nói: “Anh Đại Hoàng nè.”
Đại Hoàng sững sờ.
Người trên lưng lại cọ cọ: “Hầy dà, em thích anh lắm đó, anh có biết không hả?”
Biết! Thế là biết rồi!
Hai chân Đại Hoàng lập tức sải bước, cuống cuồng cõng người chạy về nhà.
Bạn hỏi Đại Hoàng làm gì á?
Đương nhiên là mau chóng xác định chuyện này rồi, vịt đến miệng rồi tuyệt đối không thể để bay mất như thế được!
Tuyệt đối không!
Đại Hoàng như được tiêm máu gà, cuống cuồng chạy về nhà. A Mao trên lưng Đại Hoàng hoàn toàn không hay biết gì, vẫn nửa tỉnh nửa mê nói linh tinh: “Anh Đại Hoàng nè, nhà em ở ngay tầng dưới nhà anh đó hê hê hê.”
Điểm này Đại Hoàng biết từ lâu rồi, hắn chỉ muốn biết sao A Mao biết tên cúng cơm của mình thôi.
Hắn vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Sao em biết anh tên là Đại Hoàng?”
A Mao nằm trên lưng Đại Hoàng cười ngốc, còn lấy má cọ cọ: “Anh Đại Hoàng chính là anh Đại Hoàng chứ sao ~”
Đại Hoàng bây giờ chỉ muốn gầm lên với màn đêm đen kịt, nhưng sợ làm A Mao hoảng, đành nén ngọn lửa dục trong lòng xuống, dùng tốc độ chưa từng có cõng người về nhà.
Về đến nhà ném A Mao lên giường mình, bản thân liền đè lên, túm lấy đầu người ta, cũng chẳng màng người kia nồng nặc mùi rượu, cứ thế áp miệng vào hôn, hôn túi bụi không theo quy tắc nào cả, hôn đến mức A Mao thở không ra hơi, nước mắt trào ra, rưng rưng nhìn Đại Hoàng.
Đại Hoàng chỉ cảm thấy ngọn lửa tà râm nơi hạ thân không phát tiết không được.
A Mao vốn say rượu mơ màng, bị Đại Hoàng hôn đến thiếu oxy, đầu óc càng không tỉnh táo, bị người ta sàm sỡ cũng chẳng thấy có gì không ổn. Cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm mặt Đại Hoàng, ngây ngô nói: “Anh đẹp trai thật đấy.”
Đại Hoàng đỏ bừng mặt “ừm” một tiếng, cúi xuống trao cho A Mao một nụ hôn dịu dàng hết mực, lúc này mới nói: “Em cũng… đẹp vô cùng.”
A Mao cười khì khì, vươn tay ôm lấy Đại Hoàng.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Đại Hoàng cảm giác mình vẫn đang sống trong mơ. Hắn sờ má A Mao, hôn lên cổ người ta, khàn giọng hỏi: “Em thật sự thích anh sao?”
A Mao nheo mắt trả lời: “Thích mà, cái này còn phải hỏi sao…”
Đại Hoàng kích động muốn khóc, hắn nén cảm xúc kích động xuống: “Thích từ bao giờ…”
“Ưm… bao giờ…” A Mao mơ màng lặp lại.
“Bao giờ?” Đại Hoàng tiếp tục dụ dỗ.
“Ưm… chính là… ọe…”
A Mao quay đầu nôn thốc nôn tháo, nôn đầy người Đại Hoàng và ga trải giường.
Mặt Đại Hoàng xanh mét ngay lập tức, cứng ngắc nửa thân dưới dậy thay quần áo rửa ráy cho A Mao rồi thay ga giường. Xong xuôi một hồi, cái đó của hắn cũng xìu xuống luôn, A Mao cũng đã ngủ say như chết.
Đại Hoàng đau lòng, không chỉ đau lòng cho cơ hội ngàn vàng này của mình, hắn càng đau lòng cho sức khỏe của A Mao hơn: A Mao vốn bị bệnh dạ dày, lần này uống thành như thế không biết cơ thể có chịu nổi không.
Hắn dậy bật đèn, vừa định đi làm chút đồ giải rượu cho A Mao, đột nhiên bị ảnh chụp cận mặt A Mao dán đầy phòng dọa cho giật mình.
Vãi chưởng! Ngày nào cũng đối mặt với đống ảnh này quen rồi, vừa nãy vội mang người về quá quên béng mất vụ này.
May mà A Mao say bí tỉ không biết gì, chứ nếu tỉnh táo mà nhìn thấy đống ảnh này, chắc A Mao sợ chết khiếp mất.
Vịt đến miệng suýt chút nữa thì bay mất!
Đại Hoàng toát cả mồ hôi lạnh.
Sáng sớm hôm sau A Mao tỉnh dậy trong mùi cơm thơm nức, ngửi thấy mùi này, cậu theo bản năng tưởng mẹ mình nấu món mình thích ăn, há miệng hướng ra cửa gọi: “Mẹ–”
“Mẹ cái đầu em ấy!”
Mẹ Mao không được gọi tới, ngược lại Đại Hoàng mặt mày đen sì bị gọi tới: “Em mở mắt ra nhìn cho kỹ xem, tôi là ai!”
Là ai! Nhìn Đại Hoàng mặc tạp dề màu vàng nhạt, một tay cầm xẻng nấu ăn, A Mao nhất thời chưa phản ứng kịp, mãi đến khi Đại Hoàng gầm lên một tiếng mới làm A Mao bừng tỉnh.
A Mao chớp chớp mắt, lúc này mới nhớ ra sau khi say rượu hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
“A a a a a a a a a a—” A Mao thất thanh hét lên với Đại Hoàng.
Vãi chưởng vãi chưởng hôm qua mình ở nhà người trong mộng, chưa xác định xu hướng tính dục đã tỏ tình, còn nôn đầy người anh ấy rồi đầy giường nữa a a a a a a a—
Đại Hoàng cũng bị tiếng hét này của A Mao dọa cho sững sờ. Vốn dĩ sáng sớm A Mao gọi một tiếng “Mẹ” đã làm hắn thót tim, hắn sợ A Mao giống như nam chính trong mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết, say rượu làm loạn, tỉnh rượu là quên sạch mình đã làm gì. Giờ A Mao hét lên, càng làm hắn tin chắc là A Mao đã quên chuyện tối qua. Hắn luống cuống tay chân: Nhỡ đâu A Mao quên thật, nhỡ đâu A Mao không nhớ mình tối qua đã nói gì, hắn phải làm sao đây, chẳng lẽ lại mừng hụt một phen à?
Đại Hoàng lập tức cuống lên, mà cuống lên là đen mặt, giọng nói cũng bất giác cao vút: “Em em em em em còn nhớ tối qua em đã làm gì không hả? Hả?”
A a a a anh ấy đến hỏi tội mình rồi oa oa oa a a a a —
Trong lòng A Mao tràn ngập “QAQ”, run rẩy nói: “Xin… xin… xin lỗi…”
“Đệch!” Đại Hoàng tức đến mức nói không trọn câu, hắn càng tin chắc A Mao đã quên chuyện tối qua rồi! “Em em em em em em…”
A Mao sắp bị dọa phát khóc: “Xin… xin… xin lỗi anh anh anh đừng giận, ga… ga ga… ga giường em sẽ đền cho anh…”
“Ga giường cái rắm! Giờ ai mẹ nó còn để ý cái ga giường! Mẹ nó tối qua em —”
“Em em em em không biết anh anh anh anh đã có người yêu, em không nên nói lung tung, anh đừng ghét em ạ…” A Mao mếu máo, khóc òa lên, “Xin… xin… xin… xin lỗi…”
“Hả?” A Mao khóc một cái, Đại Hoàng lại tỉnh ra, hắn vội vàng lau nước mắt cho A Mao, “Mẹ nó em khóc cái gì mà khóc, không phải em… em, mẹ nó… anh có người yêu bao giờ?”
“Ủa. Không… không… không có ạ?” A Mao sụt sịt.
Đại Hoàng dở khóc dở cười: “Rốt cuộc em hiểu lầm kiểu gì thế hả? Ông đây độc thân!”
“Vậy… anh là trai thẳng ạ?” A Mao dè dặt hỏi.
Đại Hoàng vội lắc đầu: “Anh không phải.”
“A! Vậy em có thể không!” A Mao kích động túm chặt lấy tay áo Đại Hoàng, hoàn toàn không màng đến khuôn mặt đầy nước mắt của mình, “Em em em em em hôm qua không cố ý nôn lên người anh đâu, anh đừng ghét em được không? Bình thường em cũng không uống rượu đâu, cũng ngoan lắm, em cũng không phải vì thăng chức trong công việc mới muốn dựa dẫm vào anh đâu, em em em…”
Đại Hoàng thật sự không biết nên nói gì nữa, thở dài: “Được được được, anh biết hết rồi, em đừng khóc nữa, tổ tông, tổ tông của anh.”
Đại Hoàng đứng dậy đi lấy khăn giấy cho A Mao, vô tình làm đổ khung ảnh để bên cạnh.
Sắc mặt Đại Hoàng thay đổi: Vãi chưởng! Chỗ này còn một tấm ảnh chụp trộm chưa giấu đi!
Đại Hoàng luống cuống nhặt lên định giấu, A Mao liếc mắt nhìn thấy, cậu không nhận ra người đó chính là mình, chỉ nhận ra đó là một chàng trai trông có vẻ thanh tú.
Ái chà, người này quả nhiên có người mình thích rồi, lại còn rất trân trọng người ta nữa, không chừng là người yêu cũ cũng nên? Không chừng căn nhà Đại Hoàng đang ở là cùng trang trí cùng ở với người yêu cũ cũng nên.
A Mao càng nghĩ mắt càng đỏ, cứ cảm thấy mình đã làm chuyện sai trái cướp đoạt tình yêu của người khác.
Đại Hoàng vừa giấu xong ảnh, quay đầu lại thấy A Mao khóc dữ dội hơn, lập tức hoảng loạn: “Em đừng khóc… ê, ông trời con của anh ơi, em đừng khóc, anh hứa với em, hứa với em, cái gì cũng hứa với em được không?”
A Mao nức nở: “Anh không thể hứa với em, trong lòng anh có người rồi.”
“Ây dà, cái này là cái gì với cái gì thế?” Đại Hoàng thở dài, dịu dàng lau nước mắt cho A Mao, “Em đừng khóc, em không khóc thì anh cái gì cũng hứa với em được không?”
“Thật không ạ?”
“Thật.”
Đời người gặp được mấy người khiến mình yêu thích đến thế? Cho dù có cướp đoạt tình yêu của người khác thì đã sao… Cùng lắm thì… cùng lắm thì, sau này mình dập đầu tạ tội với người kia là được chứ gì.
A Mao hạ quyết tâm: Chuyện tương lai để tương lai tính, bây giờ, ngay bây giờ! Cậu phải nắm chắc cơ hội này!
A Mao ôm chầm lấy Đại Hoàng: “Vậy chúng ta hẹn hò được không?”
“Được.”
Đại Hoàng trả lời không chút do dự, A Mao lập tức vui sướng: Ái chà! Cuối cùng mình cũng theo đuổi được người ấy rồi!
A Mao chỉ mải vui mừng cho bản thân, hoàn toàn không nghĩ xem tại sao người đối diện lại trả lời dễ dàng đến thế.
Đại Hoàng ôm chặt người trong lòng, hai tay run lên vì không kìm được kích động: Trời mới biết hắn đã đợi khoảnh khắc này bao nhiêu năm rồi.
Đừng ai hòng bắt hắn buông tay, đừng hòng.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾