
Buổi tối, các bác sĩ hẹn nhau đi ăn để chào đón bác sĩ Mạc trở lại làm việc, cũng như chào đón ông chủ Nhậm đến bệnh viện thị sát công tác.
Phía đối diện đường của bệnh viện có một quán ăn, nay đã trở thành nhà ăn nhỏ của họ, mấy người quen đường quen lối bước vào phòng bao gọi món ngon rượu quý, vừa ăn vừa trò chuyện.
Họ coi ông chủ Nhậm là người ngoại đạo nên cố gắng không bàn chuyện công việc quá chuyên sâu, chỉ nói những chuyện anh có thể hiểu được. Chẳng hạn như trong mùa đặc biệt này, các bệnh về tâm thần thường có tỉ lệ cao, tuy họ không phải là bác sĩ tâm thần nhưng khi đi thực hành quy chuẩn ai cũng từng luân khoa tại khoa tâm thần, trong suốt sự nghiệp sau này cũng tiếp xúc với nhiều loại bệnh tình nên có rất nhiều chất liệu về các câu chuyện bệnh tâm thần phong phú.
Không khí ban đầu rất sôi nổi và vui vẻ nhưng sau khi bác sĩ Vương uống vài ly rượu thì bỗng ít nói hơn, rõ ràng là trong lòng có tâm sự. Người bên cạnh hỏi anh ta có chuyện gì, bác sĩ Vương mới nói ra nỗi lòng, hóa ra là con gái anh mấy ngày trước khi đi xe đạp đã bị ngã gãy xương. Là một bác sĩ chỉnh hình nhưng anh ta lại không thể ở bên cạnh chăm sóc con gái mình khi con bị gãy xương, trong lòng tự nhiên cảm thấy rất khó chịu, mọi người không khỏi an ủi anh một hồi, cũng không nhịn được mà nghĩ đến người thân của chính mình.
Bác sĩ Trương cảm thán: “Lúc mới đến là mùa thu, giờ đã là mùa xuân rồi, vậy mà đã nửa năm trôi qua, thời gian trôi nhanh thật đấy.”
Khi họ mới đến đây, thực tế là chỗ nào cũng không thích nghi được, không nghe hiểu được bệnh nhân nói giọng địa phương quá nặng, không ăn quen các món quá chua quá cay, cuộc sống buồn chán, hầu như không có hoạt động văn hóa giải trí, lại còn đi lại bất tiện, khi đi khám bệnh tình nguyện ở các thị trấn thường phải ngồi xe hai ba tiếng đồng hồ, hơn nữa còn là những cung đường đèo rất dễ gây say xe…
Giờ đây khi công việc và cuộc sống đã đi vào quỹ đạo, chợt nhận ra thời gian đã trôi qua được một nửa. Bác sĩ Hồ nói: “Thời gian cũng đâu có nhanh lắm đâu! Nghĩ kỹ mà xem, sau khi chúng ta đến đây đã làm được bao nhiêu việc, hoàn thành bao nhiêu chuyện rồi? Vậy mà mới chỉ trôi qua nửa năm thôi sao?!”
Bác sĩ Mạc nói: “Công việc nửa cuối năm chỉ có nhiều hơn thôi.”
Bác sĩ Hồ có tư duy rất phóng khoáng, liền hỏi: “Đợi khi đợt hỗ trợ y tế ở đây kết thúc, mọi người có quay lại đây nữa không?”
Bác sĩ Hồ tự hỏi tự trả lời, trước tiên nói: “Tôi chắc chắn sẽ quay lại để xem sự phát triển ở đây thế nào. Hơn nữa xung quanh có rất nhiều nơi thú vị mà chúng tôi vẫn chưa có thời gian đi, đợi sau này có kỳ nghỉ nhất định phải đi chơi một chuyến thật đã!”
Bác sĩ Trương nói: “Tôi cũng sẽ quay lại, vì ở đây tôi đã quen biết rất nhiều người, trải qua rất nhiều chuyện và cũng để lại những kỷ niệm sâu sắc.”
Bác sĩ Vương lại nói: “Tôi thì chưa chắc. Tuy nhiên, đợi đến khi con tôi đỗ đại học, chắc là tôi vẫn chưa nghỉ hưu, đến lúc đó tôi có thể xin đi hỗ trợ y tế ở nơi khác, hay là cứ ở lại thêm vài năm, làm công tác cơ sở một cách thực thụ, giống như Viện trưởng Tôn của chúng ta vậy…”
Những người khác đã nói xong đều nhìn về phía bác sĩ Mạc, nhưng bác sĩ Mạc trông như đang thẫn thờ. Dưới gầm bàn, Nhậm Trì Vũ dùng đầu gối khẽ chạm vào cậu, cậu mới phản ứng lại và nói: “Tôi ấy à… chưa biết được. Ở đây cũng không khác mấy so với Phổ Nhĩ, nếu có kỳ nghỉ, chắc chắn tôi sẽ về thẳng nhà luôn.”
Bác sĩ Hồ nói: “Chao ôi, sao đàn ông các cậu lại như vậy chứ, chẳng cảm tính chút nào cả!”
Bác sĩ Vương nói: “Bác sĩ Hồ, phạm vi công kích của cô rộng quá rồi đấy, ông chủ Nhậm còn chưa nói câu nào mà vì tôi và bác sĩ Mạc mà bị cô vơ lây cả vào, thật không công bằng chút nào.”
Ông chủ Nhậm nói: “Hả, tôi sao? Để tôi xem tình hình đã, cũng khó nói lắm.”
Bác sĩ Vương nói: “Ái chà, bác sĩ Hồ đã nói vậy rồi, sao anh không lên tiếng đòi lại công bằng cho cánh đàn ông chúng ta chứ?”
Sáng hôm sau còn phải đi làm nên họ không uống rượu nhiều, ăn cơm xong là giải tán, các bác sĩ về ký túc xá, còn ông chủ Nhậm về khách sạn.
Ký túc xá của Mạc Trừng Thu đã mấy tuần không có người ở, tuy cửa sổ vẫn luôn đóng kín nhưng trên sàn nhà, bàn ghế, tủ kệ đều đã phủ một lớp bụi mỏng, chăn màn, ga trải giường và vỏ gối cũng cần phải thay mới toàn bộ thì mới ngủ được. Cậu vốn định nhanh chóng dọn dẹp hết đống việc nhà này nhưng nghĩ lại, ngày mai Nhậm Trì Vũ lại phải về Phổ Nhĩ rồi, tối nay sang bên chỗ anh ấy ngủ, ngày mai mới về dọn dẹp nhà, chẳng phải tốt hơn sao?
Cậu tắm rửa xong trong ký túc xá, thay quần áo sạch sẽ, cho đồ ngủ và máy tính dùng để đi làm ngày mai vào túi, rồi cứ thế ra ngoài đi tìm ông chủ Nhậm.
Hai bên ký túc xá đều có đồng nghiệp đang ở, cậu không muốn để người khác phát hiện mình qua đêm bên ngoài, nên khi đóng cửa đều rất khẽ khàng. Khó khăn lắm mới xuống được lầu, vừa đi được một đoạn thì lại chạm mặt bác sĩ Vương đang từ bên ngoài trở về, cậu đành phải dừng lại chào hỏi.
Bác sĩ Vương nói: “Ồ, bác sĩ Mạc, cậu cũng xuống đây đi dạo à?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Dạ… vâng. Buổi tối tôi ăn no quá.”
Bác sĩ Vương nhìn cậu, hỏi: “Đi dạo sao còn đeo cả túi thế này?”
Mạc Trừng Thu không giỏi nói dối, cậu nói một cách khô khốc: “Tôi tiện đường ghé siêu thị mua đồ.”
May mà bác sĩ Vương cũng không nghi ngờ gì, nói: “Ồ, vậy thì cũng khá thân thiện với môi trường đấy. Tôi đi hướng kia đây, chào cậu nhé.”
Mạc Trừng Thu thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu đi nhanh, một lát sau đã đến khách sạn nơi Nhậm Trì Vũ đang ở, cậu đi thang máy lên lầu rồi gõ cửa. Nhậm Trì Vũ vừa tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ, nghe thấy tiếng động liền vừa đi về phía cửa vừa hỏi: “Ai đấy?”
Người ngoài cửa không lên tiếng, Nhậm Trì Vũ nhìn thấy người qua mắt mèo, khóe miệng vô thức cong lên rồi mở cửa. Cửa mới mở được một nửa, Mạc Trừng Thu đã nghiêng người lách vào trong.
Nhậm Trì Vũ đóng cửa lại, hỏi: “Sao bác sĩ Mạc lại đến đây? Có việc gì không?”
Mạc Trừng Thu vừa đặt túi lên ghế sofa, vừa quay đầu hỏi lại: “Không có việc gì thì không được đến sao? Vậy em về đây.”
Cậu làm bộ muốn đeo túi lên vai lần nữa, nhưng đã bị Nhậm Trì Vũ nắm lấy cánh tay, không thể cử động được. Nhậm Trì Vũ áp sát sau lưng cậu, nói: “Không có việc cũng có thể đến mà, hoan nghênh em đến, thích đến thì cứ đến thật nhiều nhé.”
Mạc Trừng Thu mấp máy môi, đang định bảo anh buông tay ra thì chưa kịp phát ra âm thanh đã bị Nhậm Trì Vũ ghé sát lại hôn một cái.
Mạc Trừng Thu quên mất định nói gì, xoay người lại, cùng anh trao một nụ hôn thật dài.
…
“Không được.” Trong những nụ hôn đứt quãng, Mạc Trừng Thu đã nằm xuống giường, thế nhưng cậu nhìn trần nhà trắng muốt, lý trí đang bên bờ vực sụp đổ đấu tranh trong vô vọng, nói: “Ngày mai phải dậy sớm, không thể…”
Nhậm Trì Vũ chặn miệng cậu lại hôn một lúc, thấy ánh mắt cậu lại trở nên mơ màng, mới nói: “Được mà, sáng mai anh gọi em dậy.”
Nói xong, anh cúi đầu xuống. Quá kích thích. Mạc Trừng Thu theo bản năng khép chặt chân lại, nhưng lại bị nắm lấy đầu gối, tách sang hai bên.
Nhậm Trì Vũ ngước mắt nhìn cậu một cái, ánh mắt có chút hung dữ, dường như không hài lòng vì cậu cử động lung tung.
…
Sau khi kết thúc, Nhậm Trì Vũ cũng nằm lên trên, vừa ôm cậu vào lòng vuốt ve, vừa phàn nàn: “Em làm dính lên mặt anh rồi.”
Hàng mi đẫm mồ hôi của Mạc Trừng Thu run rẩy, cậu mở mắt nhìn anh, thấy quả thực có dính trên cằm anh, tuy cảm thấy rất có lỗi nhưng đây cũng không phải việc cậu có thể kiểm soát được, đồng thời lại thấy rất gợi dục, rất có cảm giác, thế là cậu giơ tay giúp anh lau đi thứ bẩn trên cằm, rồi lại chậm rãi, quẹt lên người anh.
Nhậm Trì Vũ vốn muốn để cậu nghỉ ngơi một lát, nhưng bị cậu vuốt ve đến mức không chịu nổi, lại ghé sát vào hôn cậu, không ngờ lại bị Mạc Trừng Thu đẩy mặt ra.
Mạc Trừng Thu chống thân trên lên né tránh anh, giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Bẩn, không hôn.”
Nhậm Trì Vũ không hôn được người, tức quá bật cười: “Em chê bản thân mình bẩn sao?”
Mạc Trừng Thu nhìn anh đầy vẻ vô tội, bàn tay vuốt dọc theo cơ bụng anh đi xuống…
Nhậm Trì Vũ hết cách, định đưa tay kéo người vào lòng ôm lấy, không ngờ lại bị Mạc Trừng Thu né tránh. Mạc Trừng Thu ấn anh, nói: “Để em.”
…
Nhậm Trì Vũ thấy cậu ăn uống vất vả đến mức vành mắt đỏ hoe, thế là cũng không cố ý kiềm chế nữa, lúc sắp đến cao trào liền kéo cậu ra ôm vào lòng, đổi thành dùng tay…
Lúc này Mạc Trừng Thu cũng chẳng màng đến chuyện bẩn hay không, cậu nhắm đôi mắt ướt át, mở đôi môi đã bị mài đến sưng đỏ, nôn nóng ngậm lấy lưỡi của Nhậm Trì Vũ, như thể không thể chịu đựng nổi sự trống trải trong miệng dù chỉ một khắc.
…
Mạc Trừng Thu tắm rửa lại lần nữa, thay đồ ngủ rồi thỏa mãn nằm trên giường. Đáng lẽ đã nhắm mắt đi ngủ, nhưng vừa nghĩ đến việc sáng mai Nhậm Trì Vũ sẽ đi rồi, cậu lại mở mắt, xoay người nằm nghiêng, muốn nói chuyện với Nhậm Trì Vũ.
Nhưng nói gì bây giờ?
Nói không muốn anh đi, muốn mỗi ngày đều được ngủ cùng anh sao?
Điều này thật không thực tế, lại còn quá sến súa, Mạc Trừng Thu mới chỉ nghĩ đến thôi mà cánh tay đã nổi hết cả da gà.
Nhậm Trì Vũ nhắm mắt, nhưng cảm nhận được người bên gối đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt sáng rực trong bóng tối, thế là anh cũng mở mắt, hỏi: “Sao thế em?”
Mạc Trừng Thu im lặng vài giây rồi hỏi: “Vừa nãy anh có sướng không?”
Nhậm Trì Vũ kéo dài giọng “Ừ” một tiếng, thầm nghĩ thật là lạ, người này có tiến bộ rồi, lại còn biết học cách quan tâm đến cảm giác của anh nữa.
Mạc Trừng Thu lại im lặng một lúc, khi Nhậm Trì Vũ tưởng cậu không định nói gì nữa thì cậu lại hỏi: “So với XX em thì sao? Có thoải mái hơn XX em không?”
Nhậm Trì Vũ cũng im lặng, nói: “Làm sao có thể chứ.”
Mạc Trừng Thu giữ thái độ nghiêm túc để thảo luận với anh: “Nhưng phản ứng vừa rồi của anh còn mãnh liệt hơn cả lúc… nữa.”
Nhậm Trì Vũ bất lực giải thích một hồi: “…”
“Ồ—–” Mạc Trừng Thu bừng tỉnh hiểu ra, “Ra là vậy.”
“Hơn nữa,” Nhậm Trì Vũ nói đến mức cổ họng hơi khô khốc, anh nuốt nước bọt một cái rồi mới tiếp tục, “Lúc XX, em luôn thích nhắm mắt lại, cho dù anh có gọi em mở mắt ra thì ánh mắt cũng vô định. Những lúc đó, em hoàn toàn không nhìn thấy lúc ấy anh đang có biểu cảm gì, hay phản ứng ra sao đúng không?”
“Ừm… đúng là vậy ha.” Mạc Trừng Thu miễn cưỡng thừa nhận.
Sự nghi hoặc trong lòng đã được giải đáp triệt để, cậu thậm chí còn cảm thấy hơi hụt hẫng, nhỏ giọng nói: “Còn ngỡ là em… rất tốt chứ…”
Nhậm Trì Vũ ôm chặt eo cậu, cố ý dán sát vào người cậu, cười nói: “Thế thì đúng là vậy thật.”
Mạc Trừng Thu cũng không lấy làm lạ, nói: “Nhịn đi, em muốn ngủ rồi.”
Nhưng một lát sau, Nhậm Trì Vũ nhận ra cậu chỉ đang nhắm mắt, hơi thở nhẹ và nông, không giống như đã ngủ say, liền hỏi cậu: “Không ngủ được sao? Nếu không ngủ được thì đừng cố ngủ nữa.”
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾