[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 101

Chương 101 

Mạc Trừng Thu mở mắt, trong mắt mang theo ý cười, nói: “Rõ ràng là anh không ngủ được, còn làm em thức giấc.” 

Nhậm Trì Vũ thừa nhận: “Ừ.” 

Mạc Trừng Thu xích lại gần một chút, đưa tay ôm lấy eo anh, trán tựa vào vai anh, giấu đi khuôn mặt vào lồng ngực anh để anh không nhìn thấy biểu cảm của mình, nhỏ giọng hỏi: “Khi nào anh lại đến?” 

Nhậm Trì Vũ giơ tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, lại xoa xoa vành tai đang ửng đỏ nóng bừng của cậu, nói: “Cuối tuần anh qua, được không?” 

Mạc Trì Thu đã ở nhà anh hơn một tuần, cậu biết vào mùa thu hoạch, công việc của anh thực tế không có sự phân biệt giữa ngày thường và cuối tuần, vào cuối tuần cây cối cũng đang sinh trưởng, chín muồi, cũng phải thu hoạch, sơ chế và chế biến, không hề nhàn nhã hơn ngày thường. 

Mạc Trừng Thu suy nghĩ một chút rồi nói: “Để cuối tuần sau đi.” 

Sau khi xác định mối quan hệ không lâu lại phải yêu xa, cảm giác này hoàn toàn khác với lúc còn đang “mập mờ-xa”. Tuy nói rằng khoảng cách tạo nên sự lãng mạn, xa cách ngắn ngủi khiến tình cảm thêm nồng thắm, nhưng hiện tại Nhậm Trì Vũ một khắc cũng không muốn rời xa. May mà mùa thu hoạch đã gần kết thúc, đợi qua mùa bận rộn của năm nay, anh có thể chuyển đến Lâm Thương ở. 

Về lý thuyết, anh cũng có thể xin Viện trưởng Tôn một phòng ký túc xá, nhưng ở ký túc xá có nhiều điều bất tiện, vẫn nên ở một căn hộ thì hơn. Mặc dù họ có ý tiết chế, nhưng rốt cuộc vẫn chưa đủ thỏa mãn, ôm nhau ngủ một đêm, sáng sớm hôm sau đã cảm nhận được phản ứng mãnh liệt khi thức dậy. 

Nhậm Trì Vũ thấy thời gian còn sớm, bác sĩ Mạc cũng chưa tỉnh, bèn nhẹ nhàng bao lấy cậu mà mơn trớn, khiến cậu khẽ ngẩng đầu lên… và dần dần căng phồng trong lòng bàn tay anh. 

Khi tỉnh táo, Mạc Trừng Thu thường có thói quen nhẫn nhịn và kiềm chế, nếu không đến mức không chịu đựng nổi thì không muốn lên tiếng, nhưng khi đang trong giấc ngủ thì lại thành thật hơn nhiều, thấy dễ chịu liền khẽ rên hừ hừ, khiến Nhậm Trì Vũ cảm thấy vô cùng đáng yêu, động tác cũng ngày càng cẩn thận hơn để tránh làm cậu thức giấc. 

Mạc Trừng Thu chìm trong một giấc mơ vô cùng kỳ quái, dường như bị mắc kẹt trong một hang động nóng ẩm và ẩm ướt, bản năng cảm thấy nguy hiểm, nhưng cậu không một mảnh vải che thân, hoàn toàn không có cách nào để trốn thoát hay phản kháng, như có một bóng tối hữu hình đang lan tỏa và leo lên cơ thể, cậu không kìm được mà run rẩy, nhưng lại cảm thấy một luồng khoái cảm kỳ lạ, quá mất kiểm soát. 

Hơi thở của cậu ngày càng dồn dập, trên người rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, Nhậm Trì Vũ không kìm lòng được mà hôn cậu, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại vì thiếu oxy. 

Buổi sáng vốn dĩ đã thiếu kiên nhẫn, bị Nhậm Trì Vũ trêu đùa một hồi như vậy đã đến bờ vực rồi, thế nhưng Nhậm Trì Vũ thấy cậu tỉnh lại liền dừng động tác, chạm nhẹ vào giữa lông mày cậu rồi vui vẻ nói: “Chào buổi sáng.” 

Áp lực dồn dập liên tiếp đột ngột dừng lại, Mạc Trừng Thu cảm thấy không ổn chút nào, cậu ngơ ngác chớp đôi lông mi đẫm mồ hôi, đưa tay nắm lấy cổ tay Nhậm Trì Vũ, ám chỉ anh tiếp tục. Nhậm Trì Vũ không hề lay chuyển, lại cúi đầu xuống, hôn cậu một cách đầy lưu luyến, ép đến mức Mạc Trừng Thu phải mở miệng thúc giục: “Anh tiếp đi, em muốn…” 

Nhậm Trì Vũ nhìn thời gian rồi nói: “Không gấp, đợi anh cùng làm.” 

… 

Cuối cùng cũng xuất ra được, chuông báo thức Mạc Trừng Thu đặt tối qua cũng vang lên. Không kịp âu yếm sau đó, cậu đẩy mạnh Nhậm Trì Vũ ra mà đi vào phòng tắm để tắm rửa, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền vội vàng rời đi, rồi lại bị Nhậm Trì Vũ giữ lại ở cửa phòng, phải chạm nhẹ môi một lát anh mới để cậu đi, cuối cùng cậu đến bệnh viện vừa đúng lúc bị muộn. 

Đi làm khiến cậu rất buồn ngủ, buổi trưa còn nằm gục xuống văn phòng ngủ một lát, nhưng đến chiều vẫn cảm thấy tinh thần uể oải. Bác sĩ Mạc không khỏi tự kiểm điểm lại bản thân, ở bên cạnh Nhậm Trì Vũ mới chỉ vài ngày mà số lần buông thả đã nhiều hơn cả một tháng trước đây cộng lại. 

Tuy rằng không làm đến cùng, nhưng cũng đã rất mệt rồi, sau này phải biết kiềm chế một chút, không thể cứ làm loạn như thế này mãi được.

“Bác sĩ Mạc?” 

“Hở?” Mạc Trừng Thu nghe thấy bác sĩ Hồ gọi mình mới đặt điện thoại xuống, nghi hoặc nhìn về phía cô. Hôm nay họ vừa hay cùng đi họp, sau khi họp xong thì đi ăn cơm, muộn hơn so với bình thường một chút, lúc ăn xong thì trong nhà ăn gần như chỉ còn lại mỗi bàn của họ. 

Bác sĩ Hồ xoa cằm, hỏi: “Dạo này bác sĩ Mạc có chuyện gì à? Trước đây cũng đâu có ham chơi điện thoại thế này, đang nhắn tin cho ai đấy à?” 

Mạc Trừng Thu dạo này đúng là rất thích chơi điện thoại, khi ăn cơm hay trò chuyện với đồng nghiệp cũng thường xuyên lơ là. Tuy nhiên vừa rồi đúng là cậu không hề nhắn tin cho ai, thế nên cậu chẳng chút chột dạ, thản nhiên giả ngốc, hỏi ngược lại: “Chuyện gì, chuyện gì cơ? Mọi người vừa nói gì thế?” 

Bác sĩ Trương quay lại chủ đề chính, nói: “Chúng tôi đang nói về… khóa đào tạo nội soi ổ bụng vào tuần sau nữa, cậu muốn xếp vào thứ mấy? Cậu cứ quyết định trước đi, rồi chúng tôi mới sắp xếp thời gian đào tạo cho các khóa học khác.” 

Mạc Trừng Thu do dự một lát rồi nói: “Mọi người cứ quyết định trước đi, tuần sau nữa chưa chắc tôi đã rảnh.” 

Bác sĩ Hồ nheo mắt, càng cảm thấy bác sĩ Mạc rất khả nghi, nhưng cũng không tiện mở miệng nói gì thêm, bởi vì bác sĩ Mạc trông có vẻ là người có tính rạch ròi về quyền riêng tư, nếu đem chuyện đời tư của cậu ra trêu chọc, có lẽ cậu sẽ không vui đâu. Những suy nghĩ của cô đều hiện rõ trên mặt, Mạc Trừng Thu thấy dáng vẻ muốn hỏi mà không dám hỏi của cô liền giải thích: “Tôi vừa mới xem email thôi.” 

Năm ngoái cậu có gửi một bài báo khoa học, vừa mới đăng nhập vào email để kiểm tra thì phát hiện đã nhận được thông báo đã được chọn vào chuyên đề chia sẻ về các ca bệnh hiếm gặp, đồng thời được mời tham dự hội nghị để trình bày báo cáo miệng trong 20 phút, bao gồm 5 phút hỏi đáp. 

Đây là một trong những hội nghị hàng đầu của giới học thuật trong nước, sở dĩ Mạc Trừng Thu có thể gửi bài thành công cũng là vì chuyên đề này là một phân mục mới được thêm vào trong năm nay, trước đây chưa từng có, nhiều người không chuẩn bị trước, mà cậu lại vừa hay có sẵn một bài viết chất lượng tốt để sử dụng. Nghe cậu kể xong chuyện này, bác sĩ Hồ lập tức nói: “Trời ạ, còn có chuyện tốt thế này sao? Vậy thì cậu nhất định phải về tham dự hội nghị đấy.” 

Mạc Trừng Thu khiêm tốn đáp: “Chỉ là trùng hợp thôi.” 

Bác sĩ Vương nói: “Vận may cũng là một phần của thực lực. Hơn nữa nếu bỏ lỡ lần này, không biết đến bao giờ mới có cơ hội tiếp theo đâu.” 

Anh ta dùng giọng điệu của một người đi trước nói: “Trải nghiệm này rất quan trọng khi xét duyệt chức danh đấy. Sau này cậu sẽ biết thôi.” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, nói: “Để tôi suy nghĩ thêm đã ạ, nếu đi tham dự hội nghị thì việc đào tạo ở đây sẽ phải lùi lại sau.” 

Đi Thượng Hải thực sự quá xa, đi lại vất vả rất mệt mỏi, nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này thì cũng rất đáng tiếc. Trong lòng cậu đang đấu tranh tư tưởng, nhưng cơ thể lại rất thành thật khi nộp phí hội viên sát nút thời hạn cuối cùng, đồng thời đặt luôn vé tàu cao tốc đi Côn Minh và vé máy bay từ Côn Minh đến Thượng Hải. 

Ngày cậu xuất phát vừa vặn là cuối tuần hẹn gặp Nhậm Trì Vũ, vì vậy sau khi xin phép Viện trưởng, cậu lại đi tìm anh người yêu mà mình đã lỡ hẹn để xin phép. 

Mạc Trừng Thu cũng cảm thấy rất có lỗi, cậu hứa với Nhậm Trì Vũ: “Em họp xong là về ngay, có thể về Phổ Nhĩ tìm anh trước, rồi mới đi Lâm Thương, được không ạ?” 

Nhậm Trì Vũ lại có ý định khác, hỏi: “Nếu anh đi Thượng Hải cùng em, em thấy thế nào?” 

Lần cuối cùng anh về Thượng Hải là vào cuối tháng Tám năm ngoái khi tổ chức sự kiện cho Lễ hội Cà phê. Hiện tại mùa thu hoạch sắp kết thúc, hai tuần này đẩy nhanh tiến độ để hoàn thành công việc cuối cùng thì thực sự có thể nghỉ phép ngắn ngày một tuần để về Thượng Hải thăm gia đình và bạn bè. 

Chuyện này cứ thế được quyết định, Nhậm Trì Vũ hỏi xin cậu đơn đặt vé máy bay, anh xuất phát từ Phổ Nhĩ, đặt vé tàu đến Côn Minh vào khoảng thời gian gần giống với Mạc Trừng Thu, và cùng một chuyến bay từ Côn Minh đến Thượng Hải. 

Thuyết trình và luận văn rất khác nhau, viết bài có thể triển khai chi tiết, nhưng thuyết trình miệng lại phải nén nội dung hàng vạn chữ vào trong 20 phút, mỗi trang PPT hay thậm chí là mỗi câu nói đều phải tinh giản, phải có hàm lượng thông tin và cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Cho đến tận khi ở trên tàu cao tốc, Mạc Trừng Thu vẫn đang sửa bài thuyết trình, sau khi đến trạm xuống tàu, trong đầu cậu vẫn chỉ quanh quẩn với các số liệu và biểu đồ. 

Theo dòng người đi về phía lối ra, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cậu mới sực tỉnh để bắt máy, đầu dây bên kia là Nhậm Trì Vũ, anh nói với cậu: “Bác sĩ Mạc, ngẩng đầu lên.” 

Theo tiếng nói của anh, Mạc Trừng Thu ngẩng đầu, lập tức định vị được bóng dáng anh trong đám đông ở lối ra và đi nhanh về phía anh. 

Xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, Nhậm Trì Vũ dang tay về phía cậu, Mạc Trừng Thu nhanh chóng ôm anh một cái, Nhậm Trì Vũ cười trêu cậu: “Đúng là chẳng coi ai ra gì cả, bác sĩ Mạc ạ.” 

Nếu Nhậm Trì Vũ không gọi điện cho cậu, rất có thể Mạc Trừng Thu đã cứ thế đi ra ngoài và lướt qua nhau như vậy. Mạc Trừng Thu cũng cảm thấy rất ngại ngùng, khi ôm anh cậu hơi nghiêng đầu, đôi môi khẽ chạm vào bên dưới má Nhậm Trì Vũ, một nụ hôn rất kín đáo và vô tình. 

Mạc Trừng Thu lùi lại nửa bước, mỉm cười nhìn Nhậm Trì Vũ, Nhậm Trì Vũ cũng được cậu dỗ dành đến mức khá vui vẻ, hai người cùng nhau đi về phía điểm đón taxi bên ngoài ga tàu cao tốc. Chuyến bay của họ khởi hành vào buổi tối, hiện tại mới là giữa trưa, Mạc Trừng Thu hỏi anh: “Anh có muốn ăn chút gì gần nhà ga rồi mới đi sân bay không?” 

Nhậm Trì Vũ hỏi ngược lại: “Đi thẳng ra sân bay luôn sao? Còn cả một buổi chiều nữa mà.” 

Mạc Trừng Thu hỏi: “Anh muốn đi đâu chơi không?”

Nhậm Trì Vũ đến Côn Minh không ít lần, những nơi cần đi đều đã đi qua, nhưng nếu nói chỉ có một buổi chiều và chỉ đi cùng Mạc Trừng Thu, điều đầu tiên anh nghĩ đến và cũng là điều anh muốn làm nhất chính là…. 

“Đi chèo thuyền ở công viên Thúy Hồ không?” Nhậm Trì Vũ hỏi, “Anh vẫn chưa chèo thuyền ở Thúy Hồ bao giờ.” 

Lời tác giả: Thật sự muốn quỳ xuống cầu xin chính mình đừng viết H nữa, lo đẩy nhanh cốt truyện đi, sau đó phát hiện ra là quỳ xuống cũng vẫn viết H được...

Chương 102

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc