[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 106

Chương 106 

Não bộ con người sẽ tự động mỹ hóa ký ức. Ví dụ như Mạc Trừng Thu, chỉ nhớ được lúc ngủ cùng Nhậm Trì Vũ rất hạnh phúc mà quên mất rằng trước đó còn phải chịu một trận khổ sở, phải nhẫn nại sự tỉ mỉ của việc khuếch trương và sự ve vãn dạo đầu ban đầu. 

Vừa mới tiến vào, cả hai đều không kìm được tiếng thở dốc, Mạc Trừng Thu bị nhồi quá đầy, còn Nhậm Trì Vũ lại bị siết chặt đến mức đau nhức. … 

Mạc Trừng Thu theo bản năng đưa tay ra sờ xuống, xác nhận không bị chảy máu, đang định thở phào nhẹ nhõm thì vô tình chạm phải… của Nhậm Trì Vũ, chạm đến mức khiến thắt lưng anh tê dại, không nhịn được mà… khiến Mạc Trừng Thu lại… một tiếng. 

Điều này trái lại khiến anh buông lỏng bản thân, sau đó tự nhiên như cá gặp nước mà… một hồi. 

Đã lâu rồi Nhậm Trì Vũ không…, anh nắm lấy chân cậu, dùng tư thế truyền thống nhất để…, … đến mức gốc đùi của Mạc Trừng Thu sắp chuột rút luôn, cậu dùng chân đá anh, anh liền nắm lấy bàn chân đó, cũng không muốn đổi tư thế khác. … 

Mạc Trừng Thu ôm lấy anh để bình ổn lại một lát, sau khi sướng xong liền phàn nàn: “Gân cốt mỏi quá…” 

Làm xong một hiệp, Mạc Trừng Thu buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, lúc tắm Nhậm Trì Vũ vô tình hay hữu ý trêu chọc cậu, thấy cậu không có phản ứng gì, nghĩ bụng mấy ngày nay cậu thực sự vất vả, nên cũng đành thôi ý định đó. 

Thượng Hải chẳng có gì vui, thứ Sáu cả hai đi dạo phố ăn uống trong nội thành. Nhậm Trì Vũ lại đưa cậu đến tiệm của nhà thợ may, chọn vải đặt một tá áo sơ mi, sau khi làm xong thì gửi về nhà ở Vân Nam. Có những loại vải phải mặc lên người mới biết có hợp với dáng người hay không, Mạc Trừng Thu mặc thử hết mẫu áo này đến mẫu áo khác, rất nhanh đã mất kiên nhẫn, không nhịn được lẩm bẩm: “Em có áo sơ mi rồi, mua nhiều thế này thì bao giờ em mới mặc hết?” 

Cậu đang mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng xám, khiến nước da trông càng trắng, Nhậm Trì Vũ gật đầu, nói với thợ may: “Chiếc này cũng lấy luôn.”

Mạc Trừng Thu lại bị đẩy về phòng thay đồ, phản kháng: “Cái nào cũng lấy thì mục đích của việc thử đồ là gì chứ…” 

Ông lão thợ may thính lực đã suy giảm, tai lúc nghe được lúc không, ví dụ như khi con trai quản thúc ông, không cho ông uống rượu hay ăn đồ ngọt, ông thường là không nghe thấy gì, nhưng lúc này lại tỏ ra tai thính mắt tinh, cười hì hì nói: “Cậu nhóc này tính tình cũng khó chiều thật đấy.” 

Nhậm Trì Vũ cũng cười cười, nói: “Để bác chê cười rồi.” 

Không gian gian trong của tiệm may không lớn, Mạc Trừng Thu ở trong phòng thay đồ đương nhiên cũng nghe thấy cuộc đối thoại của họ, lúc trở ra liền không nói gì nữa, bảo làm gì thì làm nấy, tỏ ra vẻ rất ngoan ngoãn. 

Cho đến khi mua xong đồ, rời khỏi cửa hàng, Mạc Trừng Thu cuối cùng cũng không nhịn được, mỉa mai nhẹ nhàng: “Ông chủ Nhậm này, hồi nhỏ có phải anh thích chơi búp bê Tây không?” 

“Làm sao có thể.” Nhậm Trì Vũ vô thức phủ nhận, rồi khựng lại một chút, mang theo chút ý vị trêu đùa, nói: “Có lẽ chính vì hồi nhỏ chưa từng được chơi, lớn lên mới muốn bù đắp, nên chơi thấy cũng khá là vui.” 

Sau đó lại đi dạo trung tâm thương mại. Nhậm Trì Vũ hiện tại cũng có thể coi là một “người nhà quê” hiếm khi lên thành phố, mỗi lần về Thượng Hải đều dành thời gian đi mua sắm. 

Trước đây Mạc Trừng Thu vốn không bao giờ mua đồ ở các cửa hàng xa xỉ tại tầng một, tầng hai của trung tâm thương mại, dạo được hai cửa hàng đã thấy chán, bèn đề nghị: “Em ra ngoài ăn kem đây, anh mua xong rồi hãy đến tìm em nhé.” 

Cậu vốn muốn lẻn đi nghỉ ngơi một lát, nhưng Nhậm Trì Vũ đã nhìn thấu ý định của cậu, liền nói: “Anh đi mua cùng em, mua xong mang qua đây ăn.” 

Mạc Trừng Thu rất lịch sự, nói: “Ăn kem trong cửa hàng thì không hay lắm, hay là em…” 

Họ vừa mới bước vào cửa hàng, nhân viên bán hàng thấy Nhậm Trì Vũ đang xách túi mua sắm của thương hiệu khác, liền khẳng định hôm nay anh có ý định mua sắm rất cao, lập tức mang theo nụ cười nghề nghiệp hoàn hảo tiến lên đón tiếp, nói một cách rất hiểu chuyện: “Không sao đâu thưa anh, anh có thể ăn kem trong cửa hàng ạ. Trong cửa hàng còn có nước khoáng và nước khoáng có ga, anh muốn dùng loại nào?” 

Mạc Trừng Thu: “… Không cần đâu, cảm ơn.” 

Họ gửi túi mua sắm lại trong cửa hàng rồi đi ra ngoài phố mua kem. 

Tiệm kem rất nhỏ, Mạc Trừng Thu gọi ba viên kem với ba hương vị khác nhau, xếp cao ngất trên ốc quế, trông như sắp đổ đến nơi, họ chỉ có thể ngồi xuống chiếc đôn nhỏ trước cửa tiệm, ăn một lát rồi mới quay về. Hai người mỗi người một chiếc thìa nhỏ, nhanh chóng giải quyết xong phần lớn ốc quế, nhưng Mạc Trừng Thu vẫn cứ ngồi lì trên chiếc đôn thấp không chịu đứng dậy, nói: “Tắm nắng thêm một lát nữa đi.” 

Họ đang gặp đúng mùa xuân ngắn ngủi ở Thượng Hải, nhiệt độ tăng lên, không có rét tháng ba, không có mưa xuân dầm dề, không có tơ ngô đồng hay tơ liễu bay lả tả, hoa trong dải cây xanh ven đường cũng nở rộ rực rỡ xinh đẹp. Những loài hoa này đều được thu mua từ Vân Nam, cũng là một trong những dự án hỗ trợ Vân Nam. 

Nhậm Trì Vũ ngồi cùng cậu, do dự một hồi, cuối cùng vẫn mở lời hỏi: “Tối qua em nói…” Mạc Trừng Thu nghe anh nhắc đến chuyện tối qua, còn căng thẳng trong thoáng chốc, lo lắng anh vẫn để tâm việc mình đã không bàn bạc trước với anh, liền nhanh chóng liếc nhìn một cái, thấy anh có vẻ không giống như đang không vui. 

Nhậm Trì Vũ nói: “Tối qua em nói mẹ em luôn ở nơi khác, anh chưa từng nghe em nhắc đến bao giờ.”

 “Ồ.” Mạc Trừng Thu ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn, nói: “Sau đó bà ấy định cư ở nước ngoài, không bao giờ quay về nữa, cũng không còn liên lạc với người nhà nữa.” 

Nhậm Trì Vũ hối hận vì sự tò mò của mình khi khơi ra chủ đề này, liền nói: “Xin lỗi.” 

“Không sao đâu anh.” Mạc Trừng Thu nói.

Mẹ cậu mang thai khi đang học đại học, lúc đó bà rất hoảng loạn, không biết phải làm sao, cứ thế trì hoãn mãi, đến khi nghỉ hè về nhà, lúc bị bà ngoại phát hiện thì thai đã lớn, không dễ để phá thai nữa. Bạn trai lúc đó của bà rất không đáng tin, sau khi biết bà mang thai thì trực tiếp mất tích, nhưng vốn dĩ bà cũng không có ý định kết hôn với anh ta. Bà ngoại chỉ có thể bảo bà sinh đứa trẻ ra rồi nuôi nấng thay, bà đã nghỉ học một năm rồi mới tiếp tục đi học lại. 

Bà rất nỗ lực và cũng rất thông minh, sau khi tốt nghiệp thì ở lại thành phố đó làm việc, nghe nói rất bận rộn, không mấy khi về nhà. Khi Mạc Trừng Thu mười mấy tuổi, nghe nói mẹ đã kết hôn, ban đầu cậu rất mừng cho mẹ, cứ ngỡ mình sẽ giống như những đứa trẻ khác, sẽ lại có một gia đình bình thường. Dần dần cậu mới nhận ra, mẹ kết hôn nghĩa là bà đã có gia đình khác của riêng mình, và trong gia đình đó không bao gồm cậu, cậu thậm chí còn chưa từng gặp mặt người cha dượng trên danh nghĩa bao giờ. 

Sau khi lên trung học, cậu đã không còn mong đợi mẹ quay về nữa. Cậu có bà ngoại, cậu, mợ và hai em họ, thực ra cuộc sống đã rất hạnh phúc. Đôi khi cậu nghĩ, nếu mẹ đã sống được cuộc đời mà mẹ mong muốn, thì như vậy cũng tốt. 

Vài năm sau, một tin tức gây chấn động cả nước xảy ra vào thời điểm đó: một quan chức tham nhũng bị ngã ngựa, bị bắt tại sân bay khi đang lẩn trốn ra nước ngoài, nhưng vợ con của ông ta đã được ông ta sắp xếp ra nước ngoài từ trước. Lúc đó, Mạc Trừng Thu đang xem tin tức này trên tivi ở nhà, cậu ngẩn người ra, cứ cảm thấy cái tên của vị quan chức này nghe rất quen tai. Bà ngoại đi tới tắt tivi, nói với cậu rằng đó là chồng của mẹ cậu, rồi với vẻ mặt rất nghiêm nghị, bà cảnh báo cậu không được nhắc đến người này khi ra ngoài, tuyệt đối đừng để bản thân dính dáng đến chuyện này. 

Mẹ cậu là người vợ thứ ba của ông ấy, vì vậy khi kết hôn rất kín tiếng, không tổ chức linh đình. Ban đầu bà ngoại không chấp nhận lựa chọn hôn nhân của con gái nên cũng không rêu rao ở quê nhà, do đó ở thành phố nhỏ cũng không ai biết mối quan hệ giữa ông ấy và gia đình Mạc Trừng Thu. Số tiền tham nhũng của vị quan chức này cực kỳ lớn, nghe nói có bất động sản và biệt thự ở khắp nơi trên cả nước, trong đó có những ngôi nhà chuyên dùng để cất giữ tiền bẩn, mở tủ lạnh ra toàn là tiền giấy màu đỏ, dưới sàn nhà giấu vàng thỏi, cả một căn phòng đầy rẫy Mao Đài… 

Những kẻ hám tiền rất thích bàn tán về những tin tức thật giả lẫn lộn này, cứ như thể đã tận mắt chứng kiến, tận thân hưởng thụ, chỉ riêng việc bàn tán thôi cũng đủ để nếm trải mùi vị của quyền lực và tiền bạc, đạt được cảm giác say sưa nhất thời. Mạc Trừng Thu rất nghe lời bà ngoại, cậu không hề nhắc đến chuyện này, khoảng thời gian đó cậu trở nên đặc biệt trầm mặc. 

Đợi đến khi sóng gió qua đi, mọi người đã tìm được chủ đề mới để bàn tán, cậu và bà ngoại mới thực sự nhẹ nhõm được phần nào. Kể từ khi mẹ ra nước ngoài, họ đã hoàn toàn mất liên lạc. Mạc Trừng Thu không biết là bà muốn bảo vệ họ khỏi bị liên lụy, hay là muốn bắt đầu một cuộc đời mới ở nước ngoài và rũ bỏ tất cả quá khứ. 

Chuyện từ trước đến nay hơn mười năm, dù đã cố gắng kể thật ngắn gọn, Mạc Trừng Thu cũng đã nói một hồi lâu, chỉ một phút không chú ý, phần kem còn lại trên ốc quế đã từ từ tan chảy, nhỏ xuống tay cậu. 

Mạc Trừng Thu nhíu mày, cậu rất ghét cảm giác dính dớp đó, nhưng vẫn muốn ăn tiếp ốc quế. Nhậm Trì Vũ đứng dậy nói: “Vứt đi thôi, để anh đi mua cái khác.” 

Mạc Trừng Thu kể một cách rất nhẹ nhàng, nhưng sau khi nghe xong, trong lòng anh lại thấy rất khó chịu. Anh mượn cớ đi mua ốc quế để trấn tĩnh lại, đến khi quay lại trước mặt Mạc Trừng Thu, trông anh đã có vẻ bình thường, anh hỏi cậu: “Em có muốn gặp mẹ không? Chúng mình có thể nhờ người điều tra một chút.” 

“Không ạ.” Mạc Trừng Thu cắn miếng ốc quế mới, vội vàng lắc đầu nói, “Chuyện này ngại lắm, nếu không phải anh nhắc đến, thực ra em rất hiếm khi nhớ về bà ấy. Chuyện này em cũng chưa từng nói với bất kỳ một ai… ngay cả Phương Tri cũng không biết.” 

Nhậm Trì Vũ dùng khăn ướt lau sạch tay cho cậu, sau đó cứ thế kéo lấy tay cậu không buông, ngồi xổm xuống trước ghế của cậu và nói: “Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, chúng ta đừng chia lìa.” 

Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, Mạc Trừng Thu bị lời tỏ tình đột ngột của anh làm cho giật mình, cậu nhìn quanh một lượt, thấy không có ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm. 

Nhậm Trì Vũ nói tiếp: “Em cứ suy nghĩ thêm đi, nếu em muốn ở lại Thượng Hải, vậy anh sẽ bán lại hết đồn điền và nhà máy rồi về Thượng Hải tìm việc.” 

Mạc Trừng Thu ngẩn người, chợt bật cười rồi hỏi: “Có tìm được việc không anh? Bây giờ cạnh tranh việc làm rất khốc liệt luôn, tuổi tác của anh…” 

Nhậm Trì Vũ nhíu mày, vẻ mặt như thể không muốn nghe, Mạc Trừng Thu vội vàng nuốt câu đùa định nói vào trong, cắn một miếng kem thật lớn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. 

Nhậm Trì Vũ nói: “Không tìm được việc thì ở nhà ăn bám, em nuôi anh nhé.” 

Mạc Trừng Thu tự giễu: “Thôi đi, chút lương ít ỏi đó của em sao mà nuôi nổi ông chủ Nhậm chứ.” 

Nhậm Trì Vũ đứng lên, tiện tay lấy đi chiếc kem ốc quế cậu đang ăn dở, Mạc Trừng Thu ngơ ngác nhìn kem của mình bị cướp đi, Nhậm Trì Vũ nén cười nói: “Đừng ăn nữa, lát nữa không ăn nổi cơm tối đâu.” 

Họ quay lại trung tâm thương mại, cuối cùng Nhậm Trì Vũ cũng mua đủ đồ, anh kéo Mạc Trừng Thu nói: “Cửa hàng cuối cùng thôi, tham quan xong là kết thúc.” 

Anh bước vào một cửa hàng trang sức, những chiếc vòng cổ, vòng tay và đồng hồ trưng bày trong tủ kính lấp lánh rực rỡ, tinh xảo tuyệt đẹp, Mạc Trừng Thu bị lóa mắt, không kìm được mà ngắm nhìn, liền nghe thấy Nhậm Trì Vũ nói với nhân viên bán hàng: “Chúng tôi đến xem nhẫn cưới, muốn tìm cặp nhẫn đôi dành cho nam.” 

“Vâng ạ.” Nhân viên bán hàng hỏi, “Anh muốn xem kiểu dáng thế nào ạ? Kiểu cổ điển hay kiểu mới? Vòng trơn hay có đính kim cương?” 

Nhậm Trì Vũ quay sang nhìn Mạc Trừng Thu, hỏi: “Em muốn kiểu dáng thế nào?” 

Mạc Trừng Thu ngẩn ra, không còn tâm trí đâu mà ngắm trang sức nữa, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh nói: “… Muốn kiểu nào khiêm tốn một chút.” 

Nhân viên bán hàng đo kích cỡ ngón tay cho họ, xác định xong cỡ nhẫn rồi đi chọn kiểu dáng, Mạc Trừng Thu hạ thấp giọng hỏi Nhậm Trì Vũ: “Sao đột nhiên lại mua nhẫn? Anh… sao không hề báo trước với em một tiếng.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Anh tự ý quyết định đấy, là học theo em đấy thôi.” 

Mạc Trừng Thu không nói gì nữa, Nhậm Trì Vũ vội vàng nói thêm: “Mua nhẫn ở Thượng Hải nhiều lựa chọn, cũng thuận tiện, về Vân Nam thì khó mua lắm, đúng không?” 

“……Òoo.” Mạc Trừng Thu không ngờ mình lại có nhẫn cưới sớm đến thế, tâm trạng rất kỳ lạ. Có chút mong đợi, có chút lo lắng không thể đeo khi đi làm, đồng thời cũng nhận ra Nhậm Trì Vũ luôn nghĩ xa hơn cậu một bước. 

Hai người mòn mỏi đợi đến khi nhân viên bán hàng tiến lại gần, cô ấy giới thiệu: “Mẫu nhẫn bạch kim trơn này là kinh điển nhất, không bao giờ lỗi mốt, đeo lâu cũng không bị trông cũ kỹ, việc rửa tay hay khử trùng hàng ngày cũng không thành vấn đề.” 

Lời cô ấy nói vừa khéo đúng với nhu cầu của Mạc Trừng Thu, họ thử đeo một chút, Mạc Trừng Thu liền hài lòng nói: “Lấy mẫu này đi, rất tốt.” 

“Không phải chứ,” Nhậm Trì Vũ dở khóc dở cười, nói, “Phải đeo cả đời đấy, em có thể chọn lựa nghiêm túc một chút được không?”

 “Em đang rất nghiêm túc mà.” Mạc Trừng Thu tiếc nuối tháo nhẫn ra, thay mẫu khác để đeo thử. 

Nhân viên bán hàng mím môi nhịn cười. Cô thấy khí chất của Mạc Trừng Thu trầm tĩnh, đoán chừng cậu làm công việc văn phòng, liền nói thêm: “Mẫu này phần lòng trong được xử lý bề mặt cong, ôm tay hơn, rất thích hợp cho những người thường xuyên cầm bút đấy ạ.” 

Thật lòng mà nói, Mạc Trừng Thu thoạt nhìn không thấy hai mẫu này có gì khác biệt, chỉ cảm thấy nếu hợp để viết chữ thì cũng rất ổn. Mẫu thứ ba khác hẳn hai mẫu trước, vòng nhẫn không phải là hình cung trơn nhẵn mà được cắt thành nhiều mặt cạnh rõ rệt, đầy tính hình học. Nhân viên bán hàng nói: “Mẫu này cũng là mẫu bán chạy của chúng tôi, kiểu dáng độc đáo và rất được ưa chuộng. Còn có loại bên cạnh này nữa, cùng một bộ sưu tập, là phiên bản đan xen các mặt kim cương.” 

Sau khi đeo nhẫn vào, ánh mắt Mạc Trừng Thu không ngừng dừng lại trên tay Nhậm Trì Vũ, đôi bàn tay ấy có các khớp xương rõ rệt, vòng nhẫn nằm gọn nơi gốc ngón áp út, sự sắc sảo và góc cạnh rất tương xứng với chính bản thân Nhậm Trì Vũ. Vì cách cắt mài rất đặc biệt nên ánh sáng phản chiếu từ mặt nhẫn bạch kim dường như cũng khác thường, vô cùng thu hút, khiến Mạc Trừng Thu nhất thời không thể rời nổi mắt. “Lấy mẫu này đi ạ.” Mạc Trừng Thu lại đổi ý, khẳng định chắc nịch, “Mẫu này đẹp.” 

Nhậm Trì Vũ bất lực nói: “Sao em cứ thấy cái nào là thích cái đó thế?” Anh nắm lấy tay Mạc Trừng Thu, chạm vào mặt nhẫn hơi có góc cạnh, hỏi cậu: “Có bị cấn tay không em?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Cũng ổn ạ.” Bình thường cậu không đeo trang sức, ngay cả nhẫn hình vòng cung thì cũng phải mất một thời gian mới quen được sự hiện diện của nó. 

Nhân viên bán hàng nói: “Mặt trong của chiếc nhẫn này cũng được mài nhẵn, thực ra rất trơn và ôm tay. Thực tế nó còn có bản hẹp hơn, vòng nhẫn mảnh hơn một chút thì khi đeo sẽ thoải mái hơn. Hai anh có muốn thử bản hẹp có đính kim cương không ạ?” 

Ngón tay Mạc Trừng Thu thon dài, đeo nhẫn bản hẹp quả thực trông thanh tú hơn, trên một mặt cắt khác của chiếc nhẫn có đính những viên kim cương tấm lấp lánh, Nhậm Trì Vũ cũng nói: “Mẫu này đúng là đẹp thật.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Đính thêm kim cương nữa sáng quá đi.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Đính kim cương trông đẹp mà.” 

Nhân viên bán hàng mỉm cười, nói: “Thực ra còn có bản đính đầy kim cương nữa cơ, mẫu đính kim cương này đã được coi là rất kín đáo rồi ạ.” 

Mạc Trừng Thu nói gì cũng không chịu đeo bản đính đầy kim cương kia, cuối cùng cậu chọn bản hẹp có đính kim cương, còn Nhậm Trì Vũ lấy bản gốc không đính đá. Họ đợi một lát trong cửa hàng, đến khi nhận được nhẫn thì bên trong vòng nhẫn của mỗi người đã được khắc xong tên của đối phương. 

Chương 107

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc