
Ăn xong bữa tối, họ liền về nhà. Mạc Trừng Thu đi tắm trước, đến khi Nhậm Trì Vũ tắm xong đi ra liền thấy cậu đã mặc đồ ngủ ngồi bên cạnh giường loay hoay với chiếc hộp nhỏ đựng nhẫn kim cương.
Chiếc hộp được gói ghém vô cùng tinh xảo, Mạc Trừng Thu cẩn thận mở ra để lộ hai chiếc nhẫn nhỏ xíu bên trong, cậu hỏi Nhậm Trì Vũ: “Bây giờ đeo được chưa anh??”
Được thì được, nhưng mà, ôi. Nhậm Trì Vũ gãi gãi sau gáy, đi tới rồi quỳ một chân bên cạnh giường, lấy chiếc nhẫn từ trong hộp nhỏ từ tay cậu, ngước mắt hỏi cậu: “Em có đồng ý không?”
Mạc Trừng Thu bị anh làm cho giật mình, nén cười liên tục gật đầu, nói: “Đồng ý ạ.”
Hai người nhanh chóng đeo nhẫn vào tay đối phương.
Đồ ngủ, phòng ngủ, trao nhau nhẫn đôi, nghĩ đến cảnh tượng trước mắt, Mạc Trừng Thu cuối cùng cũng bật cười, nói: “Anh cũng có tính nghi thức đấy chứ.”
Nhậm Trì Vũ giơ tay nhéo nhéo mặt cậu, nói: “Ai bảo em nôn nóng thế làm gì? Thà rằng vừa nãy nói thẳng với nhân viên cửa hàng là không cần gói lại, cứ thế đeo luôn cho rồi.”
Cũng đúng. Mạc Trừng Thu vừa cười vừa ghé sát lại hôn anh, đang hôn thì bị đẩy ngã xuống giường
…
Làm xong một lần, Nhậm Trì Vũ muốn bắt đầu luôn lần thứ hai, Mạc Trừng Thu nhận ra ý đồ của anh liền đẩy đẩy, vùng vẫy thoát khỏi người anh, thở dốc nói: “Đợi… đợi một chút.”
Nhậm Trì Vũ buông cậu ra, khó hiểu hỏi: “Em muốn đi vệ sinh à?”
Vừa rồi rõ ràng anh đã rất kiềm chế, không lẽ ngay lần đầu tiên đã muốn đi vệ sinh rồi chứ.
Mạc Trừng Thu vớ đại một bộ quần áo, xỏ dép lê, bước chân loạng choạng, gốc đùi không ngừng mỏi nhừ, khi bước ra khỏi phòng liền thuận tay khép cửa lại, Nhậm Trì Vũ cũng không đi theo cậu, anh kiên nhẫn đợi trong phòng một lát, thấy cậu bưng ra một chiếc bánh kem bốn inch, đi đến trước mặt mình.
Trên chiếc bánh kem chỉ cắm duy nhất một cây nến, ánh sáng lay động lúc tỏ lúc mờ chiếu lên khuôn mặt Mạc Trừng Thu, cậu nói: “Qua nửa đêm rồi, sinh nhật vui vẻ. Cầu nguyện rồi thổi nến đi anh.”
Nhậm Trì Vũ nhắm mắt lại, trước mắt vẫn hiện lên hình bóng của Mạc Trừng Thu, nhưng đây là điều anh không cần phải cầu nguyện cũng đã có được. Nghĩ đến đây, anh không kìm được khóe miệng, nở một nụ cười hạnh phúc và kín đáo.
Cuối cùng, anh đã ước một điều rập khuôn nhất trong tất cả các điều ước — mỗi năm đều có ngày này, mỗi tuổi đều có buổi sáng này. *
*Niên niên hữu kim nhật, tuế tuế hữu kim triêu.
“Xong rồi.” Nhậm Trì Vũ mở mắt, nhanh chóng thổi tắt nến. Lớp kem của chiếc bánh này rất nhẹ, cốt bánh ẩm mềm, kẹp đầy trái cây tươi, rất ngon.
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Em mua bánh lúc nào thế?”
Mạc Trừng Thu nói: “Em tính chuẩn thời gian để đặt giao hàng đấy, vừa vặn lúc anh đang tắm thì bánh được giao đến.”
Hai năm gần đây Nhậm Trì Vũ không mấy khi tổ chức sinh nhật, không ngờ năm nay lại có người nhớ đến, trong lòng cảm thấy lâng lâng, anh nói: “Anh còn tưởng em không biết chứ.”
Bác sĩ Mạc bận rộn, bản thân Nhậm Trì Vũ cũng không để bụng, chưa từng kể cho cậu nghe về chuyện sinh nhật, định đợi đến đúng ngày xem cậu có rảnh không, nếu rảnh thì cùng nhau ăn một bữa, coi như là chúc mừng.
Khi trước Mạc Trừng Thu ở nhà anh, đã từng nhìn thấy chứng minh thư của anh nên ghi nhớ ngày này.
Cậu “hừ” một tiếng, trêu chọc: “Em đâu dám quên. Quên sinh nhật bạn trai là tội nghiêm trọng lắm đấy, không biết sẽ bị anh ghi hận đến bao giờ nữa.”
Cậu lại bổ sung thêm: “Quà cũng chuẩn bị rồi, nhưng đang để ở chỗ nhà anh, đợi anh về sẽ biết.”
Nhậm Trì Vũ nhìn vẻ đắc ý và tinh quái không kìm được trên mặt cậu, trong lòng ngứa ngáy nói: “Chỉ là bạn trai thôi sao? Đã đeo nhẫn của anh rồi, thế nào cũng phải cho một danh phận chứ, gọi một tiếng ông xã coi.”
Mạc Trừng Thu không nói gì, chỉ mải mê vùi đầu ăn bánh kem.
Cậu mặc chiếc áo thun của Nhậm Trì Vũ, vạt áo dài ra một đoạn, khi tựa lưng vào đầu giường ngồi co chân, phần đùi vừa vặn ẩn hiện trong bóng tối mập mờ của lớp áo, trên bắp đùi với đường nét đẹp đẽ vẫn còn lờ mờ dấu vết bị bóp từ đêm qua.
Chiếc đĩa giấy đựng bánh kem đặt trên đầu gối, cậu cầm nĩa, cẩn thận gạt lớp kem từ cốt bánh ra, dường như có hứng thú rất lớn với miếng bánh đó, chỉ là dưới vành tai lan ra một mảng đỏ nhạt.
Nhậm Trì Vũ lại nói: “Đây là điều ước sinh nhật của anh.”
Mạc Trừng Thu vẫn cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Anh đã ba mươi tư tuổi rồi, đáng lẽ phải biết rằng điều ước sinh nhật không nhất thiết sẽ thành hiện thực.”
“Hửm?” Nhậm Trì Vũ nghe không rõ, Mạc Trừng Thu cũng không chịu nói tiếp, thấy anh ghé sát lại định đưa ra yêu cầu vô lý đó một lần nữa, Mạc Trừng Thu thừa lúc anh không để ý, bôi kem lên má anh.
Kể từ sau năm năm tuổi Nhậm thiếu gia chưa từng bị ai bôi kem lên mặt, không khỏi ngẩn người trong chốc lát, anh cố gắng kiềm chế tính khí, hỏi cậu: “Còn ăn bánh nữa không?”
Ăn quá nhiều đồ ngọt vào đêm muộn cũng không tốt, Mạc Trừng Thu nhìn dáng vẻ buồn cười của anh, nén nụ cười đắc ý, nói: “Không ăn nữa, em đi đánh răng đây.”
Cậu đặt chiếc đĩa giấy lên tủ đầu giường, đang định xuống giường, một chân còn chưa kịp chạm đất đã bị người kia ôm eo kéo ngược trở lại. Mạc Trừng Thu bất lực nói: “Để em đi đánh răng đã nào…”
Nhậm Trì Vũ quẹt lớp kem trên mặt mình lên mặt cậu, nói: “Lát nữa anh sẽ giúp em rửa.”
Nửa chiếc bánh kem còn lại được thưởng thức theo một cách khác, lớp kem nhẹ nhàng ngọt ngào rơi trên cổ, ngực, bụng, chân, bàn chân…
Mạc Trừng Thu bị ăn đến mức không ngừng run rẩy, suy sụp đến mức chỉ muốn cuộn tròn bản thân lại để trốn đi. Thế nhưng Nhậm Trì Vũ còn cố ý trêu chọc cậu, dỗ dành để cậu gọi ra hai chữ đó, rồi mới…
Ban đầu Mạc Trừng Thu còn có thể nghiến răng giả đui giả điếc, nhưng sau đó ý chí trở nên rất yếu ớt, bảo nói gì thì nói nấy, không đếm xuể đã phải gọi bao nhiêu lần, Nhậm Trì Vũ thực sự đã trải qua một sinh nhật rất tuyệt vời và khó quên.
Chỉ là sau đó có tốn chút công sức. Nhậm Trì Vũ vô ý bắn vào quá sâu, sau khi kết thúc liền nhẹ nhàng xoa bụng cho Mạc Trừng Thu, lúc thì vẽ vòng tròn, lúc thì ấn nhẹ.
Mạc Trừng Thu vốn đang hôn mê lơ mơ sắp ngủ thiếp đi, nhưng bị anh xoa đến mức cảm giác rất kỳ lạ, không phải khó chịu, mà giống như là… đang dư vị, dây thần kinh lại một lần nữa run rẩy.
“Không, đừng làm thế này…”
Mạc Trừng Thu vật lộn tỉnh dậy, nắm lấy tay Nhậm Trì Vũ, muốn anh dừng lại, Nhậm Trì Vũ chỉ dỗ dành: “Ngoan, nhịn một chút, phải làm sạch sẽ, nếu không sẽ bị ốm đấy.”
Đợi đến khi anh cuối cùng cũng dùng ngón tay lấy được hết ra…., lại nhận ra cậu đang thắt chặt… không ngừng… thế mà lại bị anh kích thích đến mức… thêm một lần nữa.
Mạc Trừng Thu nhắm mắt, quay mặt sang một bên, mặc cho Nhậm Trì Vũ gọi thế nào cũng không thèm đoái hoài đến nữa. Nhậm Trì Vũ biết rõ đêm nay thực sự đã quá trớn, anh tắm rửa cho cậu xong liền quấn người lại rồi bế đến phòng cho khách nghỉ ngơi, còn về phần phòng ngủ chính đang hỗn loạn kia, chỉ có thể đợi đến ngày mai mới dọn dẹp.
Mặc dù sau đó đã dọn dẹp cho cậu rất kỹ lưỡng, nhưng đến ngày hôm sau khi Nhậm Trì Vũ tỉnh dậy, anh vẫn thấy người nằm trong lòng mình hơi sốt nhẹ.
Trong giấc ngủ, đôi lông mày khẽ nhíu lại, sắc mặt cũng không tốt lắm, thế nhưng người ấy lại đang ôm chặt lấy “thủ phạm” gây ra tất cả chuyện này một cách không chút phòng bị.
Nhậm Trì Vũ nhẹ nhàng rời giường, tráo một chiếc gối vào lòng cậu để cậu ôm tiếp tục ngủ. Anh đặt giao thuốc kháng viêm, sau đó vào bếp vo gạo nấu cháo, sau khi đun sôi bằng lửa lớn thì chuyển sang lửa vừa, đậy nắp lại để ninh.
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, anh ra mở cửa lấy thuốc thì phát hiện người đứng trước cửa không phải là nhân viên giao hàng mà là mẹ anh. Bà Từ mặc một chiếc áo váy, xách theo một chiếc hộp giữ nhiệt, vui vẻ nói: “Chúc mừng sinh nhật con trai. Con ăn trưa chưa? Chị Trần làm mì sợi thủ công, mẹ mang qua cho con này.”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Vâng, con cảm ơn mẹ.” Trong lúc đang nói chuyện, nhân viên giao hàng cũng vừa tới, bà Từ nhìn thấy túi giấy của tiệm thuốc liền quan tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy? Con thấy không khỏe ở đâu sao?”
Nhậm Trì Vũ có nỗi khổ không thể nói thành lời, chỉ đành lấp lửng: “Không phải con… là em ấy hơi sốt nhẹ.”
Bà Từ nhận ra “em ấy” là ai, vội vàng hỏi: “Ái chà, nhiệt độ có cao không? Có cần gọi bác sĩ qua xem một chút không?”
Nhậm Trì Vũ khẽ ho một tiếng, nói: “Dạ không cần đâu ạ.”
Anh đi vào bếp nấu lại mì, mẹ anh ngồi nghỉ một lát ở phòng khách, rồi lại không nhịn được mà đi theo vào bếp hỏi anh: “Tối nay hai đứa có về nhà ăn cơm không?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Đợi em ấy tỉnh dậy, con sẽ hỏi lại em ấy.” Bà Từ khoanh tay trước ngực, lườm một cái rồi nói: “Mấy ngày trước con đã bảo là hỏi, đến tận bây giờ vẫn chưa hỏi, con đang lấy lệ với mẹ đấy à?”
Nhậm Trì Vũ đáp: “… Mấy ngày trước con bận quá nên quên mất, lát nữa con nhất định sẽ hỏi ạ.”
Bà Từ nói: “Vậy con chăm sóc người ta cho tốt nhé, mẹ về nhà đợi tin con?”
Nhậm Trì Vũ hỏi bà: “Mẹ đã ăn trưa chưa? Hay là cùng ăn chút mì nhé.”
Họ đứng sát bên bếp nói chuyện nhỏ nhẹ, Nhậm Trì Vũ bắt được những âm thanh vụn vặt trong phòng, anh nghiêng đầu, qua khóe mắt thấy Mạc Trừng Thu đang ngái ngủ đẩy cửa phòng cho khách ra để đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Mạc Trừng Thu không tìm thấy quần ngủ trong phòng khách, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo thun rộng thùng thình của Nhậm Trì Vũ, thấy trong bếp có người khác, cậu rõ ràng đã ngẩn người ra một lúc.
Nhậm Trì Vũ nhanh chóng liếc nhìn bà Từ, thấy bà cũng đang mang vẻ mặt kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ không ổn, nhưng cũng chẳng có cách nào quay ngược thời gian để đưa Mạc Mạc về phòng mặc quần áo tử tế rồi mới ra ngoài.
Anh không quản nổi nồi mì trong bếp nữa, sải bước nhanh đến trước mặt Mạc Trừng Thu, nói khẽ: “Đây là mẹ anh, bà đến tặng mì sinh nhật cho anh.”
Mạc Trừng Thu vốn định giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, lẻn về phòng rồi không ra ngoài nữa nhưng phản ứng chậm mất nửa nhịp nên đã bị Nhậm Trì Vũ bắt lại, cậu chỉ đành cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài, nói: “… Chào dì, buổi sáng tốt lành ạ.”
“Chào buổi sáng.” Bà Từ cũng rất chấn động, theo bản năng đáp lại một câu, sau đó mới phản ứng lại được, bây giờ đã là trưa rồi, lấy đâu ra buổi sáng tốt lành?
Bà còn chưa kịp nói thêm gì thì con trai bà đã đẩy người kia vào trong phòng, mãi một lúc lâu sau vẫn không thấy ra. Bà hơi ngượng ngùng vuốt tóc, không biết mình có nên rời đi trước hay không, nhưng trong nồi vẫn đang nấu mì, lúc này bên bếp chắc là không thể rời người được nhỉ?
Bà Từ từ nhỏ đã không phải động tay động chân vào việc gì, ngay cả mì cũng chưa từng nấu qua. Thấy nước đang sôi sùng sục sắp trào ra khỏi thành nồi, bà vội vàng đưa tay tắt bếp gas, rồi đứng ngẩn ra không biết phải làm gì tiếp theo.
Nhậm Trì Vũ quay lại bếp, thấy mì đã nấu xong liền vớt ra cho vào bát, vừa nói với mẹ: “Em ấy đồng ý tối nay qua ăn cơm, mẹ bảo dì nấu món gì đó đơn giản, thanh đạm thôi ạ.”
“Ừ, được.” Trong lòng bà Từ có chút vui vẻ, nhưng cũng đầy lo lắng, bà hạ thấp giọng trách móc: “Người ta đang ốm, sao con còn bắt nạt cậu ấy như thế? Không biết tiết chế lại một chút sao?”
Dù chỉ là thoáng nhìn qua, nhưng những dấu vết trên người chàng thanh niên kia quá rõ ràng, bà muốn giả khờ cũng không được. Trên xương quai xanh, trên cánh tay, thậm chí cả cổ chân đều có những vết dấu đậm nhạt khác nhau, cơ thể dưới lớp áo thun chắc chắn là còn chẳng ra thể thống gì.
Điều bà còn chưa kịp nghĩ tới đó là người ta ốm chính là do con trai bà gây ra. Nhậm Trì Vũ cũng không còn mặt mũi nào để phản bác, chỉ có thể đứng yên chịu mắng, nói: “… Mẹ đừng nhắc chuyện này trước mặt em ấy, em ấy dễ mắc cỡ lắm.”
Bà Từ thở dài, không muốn nói thêm với anh nữa, bà bóp mạnh vào cánh tay Nhậm Trì Vũ một cái rồi bảo: “Mẹ đi trước đây, con gọi cậu ấy ra ăn chút cháo đi, trưa rồi đấy.”
Nhậm Trì Vũ thản nhiên xoa xoa cánh tay, bưng bữa trưa ra bàn, rồi lại quay về phòng tiếp tục dỗ dành người kia.
Lời tác giả: Làm bài tập điền từ mỗi ngày xD
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾