
Sáng rõ ràng đã mua thức ăn, nhưng lại bảo nhớ nhầm thời gian Mạc Trừng Thu về nhà; chiều tối về nhà thì bị lạc đường; cảm giác về sự trôi qua của thời gian mơ hồ, rõ ràng đã hơn mười giờ nhưng vẫn ngỡ là bảy giờ; quên mất trong nhà còn rất nhiều muối, định đi siêu thị mua thêm…
Nếu chỉ là một việc, thì còn có thể dùng lý do hay quên, trí nhớ kém hay đôi khi lơ đãng để giải thích, nhưng khi xâu chuỗi tất cả những chuyện này lại, trong mắt Mạc Trừng Thu, đây đã là những triệu chứng rất rõ ràng.
“Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Nhậm Trì Vũ cũng ngồi xuống cạnh giường, ngồi sát bên cậu, bóp nhẹ tay cậu rồi hỏi: “Tối nay em ngủ trong phòng nhé, anh ra sofa ngủ.”
Sofa ở nhà bà ngoại làm bằng gỗ, tuy có trải một lớp đệm mỏng nhưng vẫn cứng đến mức đau người, vết thương trên lưng Mạc Trừng Thu vừa mới lành, vết bầm vẫn chưa tan, sao có thể ngủ được?
Mạc Trừng Thu vốn cũng không định ngủ sofa, cậu kéo Nhậm Trì Vũ lại nói: “Đừng. Chúng ta nằm chen chúc một chút.”
Chỉ cần sáng sớm mai dậy sớm một chút, tranh thủ lúc bà ngoại chưa ngủ dậy thu dọn chăn gối trên sofa lại là bà sẽ không phát hiện ra.
Chiếc giường đơn trong phòng ngủ thực ra không quá hẹp, khi ngủ một mình thì khá rộng rãi, nhưng khi có thêm một người, Mạc Trừng Thu lập tức cảm thấy hơi chật chội.
Cậu nằm nghiêng, gần như áp sát vào tường để nhường thêm không gian cho Nhậm Trì Vũ. Tuy nhiên Nhậm Trì Vũ hoàn toàn không để tâm, anh đưa tay ôm lấy eo kéo người vào lòng, trán chạm trán, chân chạm chân.
Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, Mạc Trừng Thu không ngủ được, cậu mở mắt nói: “Em không ngờ mọi chuyện lại trở nên thế này…”
Nhậm Trì Vũ ngắt lời cậu: “Được rồi, không được nói xin lỗi nữa.”
Mạc Trừng Thu im lặng một lát, đổi cách nói khác: “Vì thích anh, xem trọng anh, nên em luôn cảm thấy mình đối xử tệ với anh, khiến anh phải chịu uất ức.”
Nhậm Trì Vũ ghé sát lại hôn lên tóc cậu, nói: “Anh không thấy uất ức.”
Anh chậm rãi nói: “Được em mời về nhà, được xem những bức ảnh của em trước khi chúng ta quen biết, được nấu cơm cùng em, còn được bà ngoại em khen nữa. Tuy có xảy ra một chút ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một phen hú vía, giờ đây chúng ta lại cùng ngủ trong căn phòng thời thơ ấu của em… Đối với anh, ngày hôm nay trôi qua cũng không tệ chút nào.”
Mạc Trừng Thu đưa tay ôm lấy vai Nhậm Trì Vũ, tựa trán vào xương quai xanh của anh, không để anh nhìn thấy biểu cảm của mình.
Nhậm Trì Vũ vẫn chưa dám vỗ lưng cậu, chỉ đành xoa xoa eo cậu rồi nói: “Hôm nay em về nhà, vừa hay phát hiện ra bà ngoại có gì đó không ổn, vận may cũng rất tốt mà, có thể phát hiện sớm để điều trị sớm, chứ không để đến lúc nghiêm trọng hơn.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Giọng Mạc Trừng Thu nghèn nghẹn, nói: “Đừng nói nữa, để em ôm anh một lát đi.”
Mạc Trừng Thu hoàn toàn coi anh như một chiếc gối ôm cỡ lớn, ôm một lúc lâu, đến cả chân cũng quấn lên người anh. Nhậm Trì Vũ ôm lấy cậu, khẽ trở mình nằm ngửa trên giường, thế là hơn nửa cơ thể Mạc Trừng Thu đều đè lên người anh.
Mạc Trừng Thu theo bản năng định chống người dậy, Nhậm Trì Vũ ấn eo sau của cậu lại, không cho cậu rời ra, nói: “Cứ thế này đi.”
Được rồi. Mạc Trừng Thu lại nằm sấp xuống, gối đầu lên người anh, một lúc sau liền ngủ thiếp đi.
Nhậm Trì Vũ thực ra có chút lo lắng việc bị bà ngoại phát hiện Mạc Trừng Thu ngủ lại trong phòng, nên cả đêm ngủ rất nông, trời chưa sáng đã tỉnh, anh khẽ vỗ nhẹ Mạc Trừng Thu, nói nhỏ: “Dậy thôi em, ra phòng khách thu dọn chăn nệm lại.”
“Ưm…” Mạc Trừng Thu nghĩ bụng nếu bị phát hiện thì cứ để bị phát hiện thôi, cũng chẳng có gì to tát. Cậu lười dậy, thế là nhắm mắt bất động.
Nhậm Trì Vũ vừa chột dạ vừa căng thẳng, cẩn thận gỡ tay và chân Mạc Trừng Thu đang quấn như bạch tuộc trên người mình ra. Tuy nhiên vừa thấy anh dậy, Mạc Trừng Thu cũng tỉnh theo, cậu bò dậy thu dọn đệm, chăn và gối để bừa bãi ở phòng khách suốt cả đêm, sau đó đánh răng rửa mặt, đợi bà ngoại ngủ dậy.
Bà ngoại vừa dậy sớm đã thấy hai người trẻ tuổi còn dậy sớm hơn cả mình, thậm chí đã mua cả bữa sáng về nhà, bà hơi ngạc nhiên một chút nhưng cũng không nói gì, cùng ngồi xuống ăn bữa sáng. Đợi bà ăn xong, Mạc Trừng Thu mới nói: “Bà ơi, cháu đã đăng ký lịch khám cho bà trên mạng rồi, sáng nay cháu đưa bà đến bệnh viện kiểm tra một chút.”
Bà ngoại không để tâm nói: “Trước Tết bà đã kiểm tra sức khỏe rồi, chẳng phải cháu đã xem báo cáo rồi sao? Ngoài mấy bệnh cũ ra thì mọi thứ đều rất tốt, cũng không thấy khó chịu ở đâu, kiểm tra làm gì?”
Mạc Trừng Thu dùng một cách nói giảm nói tránh: “Kiểm tra chức năng nhận thức.”
Cậu lại nói: “Trạng thái của bà ngày hôm qua không bình thường, bà hay quên quá, cháu rất lo cho bà. Chúng ta đi kiểm tra một chút đi, nhanh thôi ạ.”
Bà ngoại trước đây cũng từng làm việc ở bệnh viện nên có kiến thức cơ bản về các bệnh người già. Nghe xong câu này, sắc mặt bà thay đổi: “Cháu có ý gì, cho rằng bà bị sa sút trí tuệ sao?”
Mạc Trừng Thu gật đầu: “Có khả năng ạ. Nếu bà thấy không phải thì hãy đi cùng cháu đến bệnh viện một chuyến, để cháu được yên tâm.”
Giọng cậu mang chút ý cầu khẩn, bà ngoại là người mềm lòng, tuy rất không cam lòng nhưng cũng khó lòng từ chối cậu hay làm cậu phải buồn. Ỡm ờ một hồi, bà bị Mạc Trừng Thu ấn vào trong xe của Nhậm Trì Vũ, rất nhanh đã đến bệnh viện Nhân dân, vào khoa Nội thần kinh. Mạc Trừng Thu tóm tắt tình hình ngày hôm qua cho bác sĩ, nhưng khi bị hỏi “tình trạng này đã kéo dài bao lâu” thì cậu lại không trả lời được.
Cậu đang định gọi điện cho cậu mình để hỏi xem cậu có biết không, thì nghe thấy bà ngoại tự nói với bác sĩ: “Bắt đầu từ trước Tết. Có một hôm tôi đánh bài xong về nhà, quên mất sáng nay đã đi mua thức ăn rồi, lại đi ra chợ mua thêm một lần nữa.”
Bác sĩ có vẻ khá lạc quan, gật đầu nói: “Đánh bài tốt mà, giúp rèn luyện trí não. Đi chợ nấu cơm cũng rất tốt.”
Ông bảo bà đi xét nghiệm máu, chụp phim trước để loại trừ các bệnh lý khác có thể gây ra sa sút trí tuệ, chẳng hạn như bất thường chức năng tuyến giáp, thiếu máu, thiếu hụt vitamin đặc thù, v.v. Đồng thời kiểm tra các vấn đề thực thể như u não, xuất huyết não, nhồi máu não, cũng như đánh giá tình trạng teo não. Sau khi làm xong một loạt kiểm tra, bà ngoại một mình quay lại phòng khám để làm bảng đo chức năng nhận thức, nhằm đánh giá mức độ suy giảm chức năng nhận thức thông qua trí nhớ, ngôn ngữ, sự chú ý, v.v.
Mạc Trừng Thu và Nhậm Trì Vũ ngồi đợi ở hành lang, Mạc Trừng Thu trầm tư nói: “Hóa ra trong lòng bà cũng đã biết đôi chút, chỉ là không muốn đối mặt mà thôi.” Khi đi thực tập tại khoa thần kinh, cậu cũng từng làm các thang đo nhận thức cho bệnh nhân, loại thang đo này giống như một tờ đề thi, đặt câu hỏi cho bệnh nhân hết câu này đến câu khác, sau đó dựa vào câu trả lời của họ để cho điểm, cuối cùng cộng lại là có thể được một kết quả khái quát.
Hai mươi phút trôi qua, cửa phòng khám mở ra, bác sĩ gọi người nhà vào phòng và nói: “Dựa trên thang đo thì đúng là có tình trạng suy giảm nhận thức mức độ nhẹ, nhưng phải đợi có kết quả xét nghiệm máu và CT mới có thể chẩn đoán xác định. Chiều mai mọi người hãy quay lại nhé.”
Tuy nói vậy, nhưng cả bà ngoại và Mạc Trừng Thu đều hiểu rõ, biết rằng đây cơ bản đã là kết luận chẩn đoán.
Rời khỏi phòng khám thì đã là buổi trưa, Mạc Trừng Thu hỏi họ có đói không, có muốn ăn trưa ở gần đây không, bà ngoại nói: “Đã đến bệnh viện rồi, đi mua ít bánh mì trước đã.”
Mạc Trừng Thu đáp “Dạ vâng”, rồi không nhịn được nói khẽ: “Cái này thì bà vẫn nhớ đấy chứ.”
Bà ngoại nghe thấy, liền bảo: “Bà vẫn chưa đến mức lú lẫn như thế đâu nhé.”
Ngay cạnh cửa sau bệnh viện có một cửa tiệm nhỏ, là tiệm bánh mì do bệnh viện tự vận hành, bán các loại bánh mì kiểu cũ và vài loại bánh ngọt truyền thống, hương vị khá ngon, giá cả suốt mười năm qua vẫn không đổi, rất rẻ. Người dân địa phương khi đến bệnh viện khám bệnh đều sẽ mua, thậm chí có người còn đặc biệt đến bệnh viện chỉ để mua loại bánh mì này.
Mua bánh mì xong, họ đi dạo một vòng quanh con phố đối diện bệnh viện, cả ba người đều không có món gì đặc biệt muốn ăn, cuối cùng tìm một cửa hàng để ăn bún gạo.
Trong lúc đợi món, Mạc Trừng Thu hỏi bà ngoại: “Chiều mai, có cần gọi cậu cùng đến bệnh viện nghe kết quả không ạ?”
Bà ngoại nói: “Gọi đi, dù sao cũng phải nói cho nó biết.”
Sau khi chẩn đoán xác định cần phải bàn bạc phương án điều trị cụ thể và tái khám định kỳ, đến lúc đó nếu Mạc Trừng Thu không ở Phổ Nhĩ, chắc chắn sẽ cần cậu hoặc mợ đưa bà ngoại đi bệnh viện.
Mạc Trừng Thu “vâng” một tiếng rồi nói: “Vậy lát nữa cháu sẽ thông báo cho cậu.”
Khác với tối qua, hôm nay Nhậm Trì Vũ nói rất ít, lẳng lặng ăn cơm, cố ý giảm bớt sự hiện diện của mình để Mạc Trừng Thu có thể trò chuyện thoải mái với bà ngoại. Sau khi ăn xong, Nhậm Trì Vũ đưa họ về nhà, bà ngoại mời anh vào trong uống trà một lát, nhưng anh không có lý do để ở lại nên đã xin phép ra về trước.
Sau khi về nhà ngủ trưa một lát, bà ngoại vẫn chuẩn bị đi đánh bài như thường lệ. Mạc Trừng Thu ngồi trên ghế sofa, gọi bà lại và nói: “Bà ơi, cháu có chuyện muốn nói với bà.”
Bà dừng lại ở cửa, đợi Mạc Trừng Thu nói. Mạc Trừng Thu lại bảo: “Bà ngồi lại đây đi.”
Bà ngoại ngồi xuống. Mạc Trừng Thu thầm hít một hơi thật sâu, nói: “Người bạn đến nhà hôm qua là người yêu của cháu.” Cậu thầm nghĩ, bà ngoại đã có thể bình thản chấp nhận việc mình mắc chứng sa sút trí tuệ tuổi già, vậy việc cậu dẫn một người bạn trai về nhà chắc cũng không tính là quá nghiêm trọng chứ?
Dù vậy, sau khi thực sự thú nhận, Mạc Trừng Thu vẫn cảm thấy rất thấp thỏm, sợ bà không chấp nhận chuyện này, rồi từ đó có thành kiến với Nhậm Trì Vũ. Bà ngoại nhìn cậu một cái thật sâu, bình thản đến mức khiến người ta bất ngờ, rồi nói: “Bà biết rồi.”
Trông vẻ này không giống như đang phản đối, Mạc Trừng Thu nhích mông lại gần bà hơn một chút, ướm hỏi: “Vậy, bà có đồng ý không ạ?”
Bà ngoại im lặng một lát, rồi nói với vẻ rất tiêu cực: “Sớm muộn gì bà cũng phải chết, trước khi chết, tất nhiên bà hy vọng thấy cháu xây dựng gia đình riêng, đừng để cô độc một mình, bên cạnh phải có người bầu bạn, chăm sóc cháu. Nhưng cháu tìm một người đàn ông…”
Hai người đàn ông sống cùng nhau thì ra cái thể thống gì?
Liệu có thể lâu dài không?
Bà không thể tưởng tượng nổi.
Và trước đó, bà cũng chưa từng nghĩ đứa cháu ngoại vốn ngoan ngoãn, thông minh từ nhỏ của mình lại thích đàn ông, bà cảm thấy chuyện này thật không thể tin nổi, không biết đã sai ở đâu.
Mạc Trừng Thu nhận ra sự do dự của bà, cậu nắm lấy tay bà và nghiêm túc nói: “Bà đừng nói những lời bi quan như vậy. Cháu thích anh ấy, muốn sống cùng anh ấy, muốn anh ấy trở thành người thân của cháu, nên mới đưa anh ấy về để giới thiệu với bà, cũng hy vọng bà có thể chấp nhận và yêu quý anh ấy.”
Bà ngoại im lặng một lúc, sự im lặng này khiến Mạc Trừng Thu cảm thấy rất khó khăn, cậu đành phải đánh liều nói tiếp: “Ngoài anh ấy ra, cháu cũng không muốn tìm ai khác nữa.”
Bà ngoại không nói đồng ý cũng không nói phản đối, chỉ bảo: “Thôi được rồi, cháu thích là được.”
Mạc Trừng Thu biết đây là ý muốn nới lỏng thái độ, cậu liền hỏi dồn: “Còn bà thì sao? Bà thấy anh ấy thế nào?”
Chàng thanh niên đó dù thế nào cũng có thể coi là tuổi trẻ tài cao, cũng có thể thấy được cậu ấy rất để tâm đến Mạc Mạc, bà ngoại đáp lấy lệ: “Cũng được.”
Nhận được câu trả lời này, Mạc Trừng Thu đã thấy rất hài lòng, cậu nói: “Vậy lần tới, cháu có thể đưa anh ấy về nữa không?”
Bà ngoại lộ vẻ hơi mất kiên nhẫn, nói: “Tùy cháu. Bà phải đi ra ngoài đây, không thì đi đánh bài muộn mất.”
“Đợi đã!” Mạc Trừng Thu kéo tay bà không cho đi, nói: “Anh ấy có chuẩn bị quà cho bà, hôm qua không có thời gian đưa cho bà nên để ở phòng khách, bà xem qua một chút đi….”
Nhậm Trì Vũ không mua thuốc lá hay rượu, những thứ anh tặng đều là đồ dùng thực tế, hơn nữa chất lượng rất tốt, bà ngoại không thể chê vào đâu được, nhưng vẫn trách khéo một câu: “Mua nhiều thế này à, một mình bà sao mà dùng hết được?”
Nhìn thấy bộ quần áo trong túi, bà không giấu nổi vẻ kinh ngạc, không kìm được mà vuốt ve những đường vân nổi tinh xảo, cảm thán: “Thêu đẹp quá, cái này chắc đắt lắm nhỉ?”
Mạc Trừng Thu nói: “Đây là quần áo do chính tay một người dì người dân tộc Thái ở ngay sát nhà anh ấy làm, dì ấy giảm giá cho chúng cháu nên không đắt lắm đâu. Bà có muốn thử không?”
Bộ quần áo này là do Mạc Trừng Thu chọn cùng, đương nhiên là rất vừa vặn. Bà ngoại rất thích, đồng thời cũng phản ứng lại, hỏi cậu: “Nó sống ở bản làng trên núi à? Tối giao thừa sau khi ăn xong bữa cơm tất niên, cháu bảo muốn ra ngoài tìm bạn chơi, có phải là đi tìm nó không?”
“A…” Mạc Trừng Thu ngẩn người, đành phải thừa nhận: “Dạ vâng ạ.”
Bà ngoại nói: “Cháu xem, tuy bà có chút chứng mất trí tuổi già, nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn lắm, không đến mức lú lẫn đâu.” Mạc Trừng Thu không hiểu bà đang đắc ý điều gì, chỉ đành đáp: “Dạ vâng, vâng ạ.”
“Còn chuyện tối qua nữa,” bà chuyển chủ đề rồi nói tiếp, “Buổi tối bà ra ngoài uống nước thấy trên sofa không có ai, cứ ngỡ cháu đang ở trong nhà vệ sinh. Có phải cháu…”
Mạc Trừng Thu vô cùng lúng túng, cậu cứng nhắc ngắt lời bà: “Được rồi bà ngoại ơi, không phải bà đang vội đi đánh bài sao? Mấy giờ bà về? Có cần cháu đi đón bà không?”
Bà vừa giận vừa buồn cười, nói: “Hồi nhỏ ngoan thế, lớn lên lại học được thói lừa đảo, lừa cả bà già này. Bà vẫn chưa lú lẫn đâu nhé!” Bà giả vờ giận dỗi vỗ nhẹ vào người Mạc Trừng Thu một cái, lực không mạnh, nhưng không may lại trúng ngay vào xương bả vai đang bị thương.
Mạc Trừng Thu thầm kêu không ổn, định cắn răng chịu đựng, nhưng cơn đau còn dữ dội hơn cậu tưởng. Thấy cậu nhíu chặt mày, theo bản năng co người lại, trông không giống như đang giả vờ, bà lập tức cuống quýt hỏi: “Sao thế? Đau lắm à?”
Mạc Trừng Thu hít một hơi thật sâu, cố gắng tỏ ra thoải mái: “… Không sao đâu ạ. Bà đưa áo khoác cho cháu, để cháu cất giúp bà.”
Bà bán tín bán nghi, muốn xoa lưng cho cậu, Mạc Trừng Thu vội vàng né tránh, nói: “Dạo trước ở bệnh viện lúc bê đồ, cháu bị va vào vai một cái. Không sao đâu ạ! Khỏi hẳn rồi!”
Nghe thấy cậu bị thương, bà càng lo lắng hơn, nói: “Để bà xem nào.”
Mạc Trừng Thu đâu dám để bà xem, cậu chuồn thật nhanh, nói: “Cháu chợt nhớ ra chiều nay phải đi tìm Phương Tri chơi, tối gặp lại bà nhé.”
“Ơ kìa—-” Bà không gọi kịp cậu, thầm nghĩ hôm nay là thứ Năm, thằng nhóc nhà họ Phương phải đi làm chứ, lấy đâu ra thời gian mà chơi với nó?
Mạc Trừng Thu chạy ra đường, tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm, muốn gọi điện ngay cho Nhậm Trì Vũ, nhưng vừa sờ túi thì phát hiện lúc ra ngoài quá vội nên đã để quên điện thoại ở nhà.
Cậu tạm thời vẫn chưa dám về nhà, nhớ ra trước đây ở tiệm tạp hóa đối diện trạm xe buýt có điện thoại công cộng nên đi về phía đó. Điện thoại quả nhiên vẫn còn, nhưng phải trả phí để sử dụng, Mạc Trừng Thu không có tiền lẻ trong túi nên nhất thời thấy lúng túng, ông chủ liền tùy ý nói: “Cứ dùng đi. Dù sao bây giờ cũng chẳng mấy ai dùng cái điện thoại này nữa.”
“Cảm ơn ạ.” Mạc Trừng Thu quay số của Nhậm Trì Vũ, trong lúc chờ kết nối còn phân tâm lo lắng không biết anh có từ chối cuộc gọi từ số lạ hay không, nhưng điện thoại nhanh chóng được kết nối, Mạc Trừng Thu nói: “Là em đây.”
Nhậm Trì Vũ ngẩn ra một lát, biết rõ nhưng vẫn hỏi: “Xin hỏi cậu là ai ạ?”
Vì đang dùng điện thoại của người khác nên ông chủ trông tiệm cũng có thể nghe thấy tiếng cậu gọi điện ở mức độ nhất định, Mạc Trừng Thu không tiện nói lời thừa thãi nên nói thẳng: “Em đã nói với bà ngoại rồi. Bà bảo tùy em, ừm, bảo em thích là được.”
Nhậm Trì Vũ cứ ngỡ sau khi gia đình xảy ra biến cố như vậy, Mạc Trừng Thu sẽ đợi một thời gian nữa mới nói tiếp chuyện của hai người, hoặc là tốt hơn là tránh những rắc rối không cần thiết, dứt khoát không nhắc đến nữa. Hoàn toàn không ngờ anh vừa mới đi xong, Mạc Trừng Thu đã lập tức thú nhận ngay, kết quả xem ra cũng khá tốt, anh thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Còn nói gì nữa không?”
Mạc Trừng Thu chọn những lời hay ý đẹp để kể: “Bà nói anh cũng khá tốt, bảo lần sau cho em dẫn anh về thăm.”
Nhậm Trì Vũ cười “ừ” một tiếng. Mạc Trừng Thu hỏi: “Anh về nhà chưa ạ?” Nhậm Trì Vũ đáp: “Vẫn chưa.” Đã xuống núi rồi, Nhậm Trì Vũ tiện đường ghé qua ngân hàng giải quyết chút việc. Nghe anh nói vậy, Mạc Trừng Thu lập tức nói: “Anh làm xong việc rồi đến đón em đi, em đợi anh ở bến xe phía bên nhà em.”
Cậu đợi không lâu thì xe của Nhậm Trì Vũ đã đến, Mạc Trừng Thu lấy điện thoại từ tay anh, đi đến tiệm tạp hóa trả tiền điện thoại, lại mua thêm kem và nước rồi mới quay lại xe. Trước đó Nhậm Trì Vũ đã thấy lạ, tại sao Mạc Trừng Thu lại dùng số điện thoại cố định lạ lẫm để gọi cho mình, anh hỏi: “Điện thoại của em đâu?”
Mạc Trừng Thu nói: “Đi gấp quá nên em quên ở nhà rồi.”
Cậu vừa ăn kem vừa kể lại đầu đuôi sự việc, cuối cùng nói với Nhậm Trì Vũ: “Bà phát hiện ra tối qua em không ngủ ở sofa rồi.”
“Haizz, được rồi.” Nhậm Trì Vũ bất lực nói, “Liệu bà có nghĩ anh làm hư em không?”
“Có lẽ vậy.” Mạc Trừng Thu không quá để tâm, cũng hy vọng Nhậm Trì Vũ đừng quá bận tâm, thế là cậu dán sát vào hôn anh.
Cậu vừa mới ăn đồ lạnh xong, đôi môi và đầu lưỡi vừa mềm vừa ngọt, lại còn mát lạnh, khi hôn lên khiến người ta rất nghiện, giống như đang thưởng thức một món tráng miệng ngọt thanh không ngấy, mềm mịn mát lành, Nhậm Trì Vũ ăn đã đời mới buông cậu ra.
Vì thiếu oxy, mặt Mạc Trừng Thu đỏ bừng lên, nóng đến mức như muốn tan chảy, phải uống hết nửa chai nước mới dịu lại được.
Một buổi chiều dài đằng đẵng, hai người đang rảnh rỗi lái xe đi dạo, không có nơi nào đặc biệt muốn đến, cuối cùng quay về căn hộ ở khu nội thành của Nhậm Trì Vũ để ngủ bù.
Đến chập tối Nhậm Trì Vũ đưa cậu về nhà, dừng xe ở đầu đường, Mạc Trừng Thu vẫn còn lờ mờ lo lắng bị bà ngoại bắt gặp, cậu nhanh chóng xuống xe, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về nhà.
Thực ra quan hệ của họ đã công khai rồi, không cần thiết phải lén lút như thế này, nhưng tim Mạc Trừng Thu vẫn đập rất nhanh, cảm thấy một sự kích thích khác lạ.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾