
Ngày hôm sau, cậu của Mạc Trừng Thu đến đón họ tới bệnh viện, và nhận được kết quả chẩn đoán bà mắc chứng Alzheimer giai đoạn đầu.
Ông nhất thời rất khó chấp nhận, tuy đã cố kìm nén không thở dài, nhưng gương mặt vẫn lộ rõ vẻ buồn rầu.
Ông suy đi tính lại rồi nói: “Mẹ, mẹ dọn đến ở cùng chúng con đi. Cảnh Xuyên và Cảnh Nhạc đã dọn ra ngoài từ mấy năm trước rồi, phòng ốc trong nhà đang để trống, mẹ dọn qua đây thì chúng con cũng tiện chăm sóc mẹ hơn.”
Bà ngoại lại không đồng ý, nói: “Không cần đâu, mẹ vẫn chưa đến mức đó. Đợi đến khi mẹ thực sự lú lẫn rồi, các con hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão.” Cậu thở dài: “Mẹ nói thế chẳng phải là làm con đau lòng sao?”
Bà ngoại nói: “Mẹ ở một mình trong căn nhà đó đã quen rồi, bác sĩ cũng nói mẹ vẫn có khả năng tự chăm sóc bản thân, việc gì phải dọn đi dọn lại làm gì?”
Ông lại nhìn Mạc Trừng Thu, hy vọng cậu có thể nói một lời để khuyên nhủ bà, nhưng Mạc Trừng Thu lại nói: “Vậy thì mua một cái camera lắp trong nhà, như vậy nếu buổi tối bà không về nhà, hoặc bị ngã ở nhà, chúng con có thể biết kịp thời.”
Thực ra bà ngoại cũng không muốn lắp camera trong nhà, vì cảm giác như luôn sống dưới sự giám sát, rất không tự nhiên, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bà cũng đành phải thỏa hiệp, gật đầu nói: “Được.”
Mạc Trừng Thu ở lại nhà thêm hai ngày nữa, đến cuối tuần thì kỳ nghỉ phép ốm của cậu cũng sắp kết thúc. Mặc dù cậu rất muốn xin nghỉ thêm một tuần để chăm sóc bà ngoại, nhưng nếu cậu không đi làm thì bà sẽ nảy sinh nghi ngờ, đành phải gạt bỏ ý định đó. Trước khi đi, cậu đã lắp xong camera và đặt báo thức nhắc bà uống thuốc.
Mùa xuân là thời điểm các bệnh truyền nhiễm và bệnh tâm thần bùng phát cao, khoa cấp cứu và các khoa liên quan của bệnh viện luôn trong tình trạng kín chỗ mỗi ngày, công việc của khoa sản ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Hôm đó, Ngọc Nam tiếp nhận một bệnh nhân chuyển từ khoa cấp cứu sang, một sản phụ ở giai đoạn cuối thai kỳ bị sốt nhẹ kéo dài không dứt, dường như là do cúm gây ra.
Sản phụ không được dùng các loại thuốc hạ sốt thông thường như Ibuprofen hay Aspirin, Ngọc Nam theo lệ thường đã dùng miếng dán hạ sốt, túi chườm đá và các phương pháp vật lý khác để giúp cô ấy hạ nhiệt, không ngờ chẳng bao lâu sau, máy theo dõi tim thai cảnh báo nhịp tim bất thường, rất có thể là dấu hiệu của sinh non.
Trước đây, gặp tình huống này, bác sĩ sẽ liên hệ với bệnh viện tuyến trên để chuyển viện. Tuy nhiên, kể từ khi có sự hỗ trợ của các bác sĩ Thượng Hải, khi gặp các ca thai kỳ nguy cơ cao, tự nhiên cũng không cần phải chuyển viện nữa. Ngọc Nam vừa mới liên lạc được với bệnh viện tuyến trên, đột nhiên nghe thấy tiếng y tá hô hoán: “Bác sĩ Tiểu Ngọc, bệnh nhân vỡ ối rồi!”
Cô ấy nói rất nhanh vài câu để trình bày rõ tình hình, vừa gọi điện thoại vừa kiểm tra tình trạng của sản phụ. Vùng bụng nhô cao của sản phụ khi chạm vào thấy rất cứng, nhịp tim thai liên tục quá nhanh, Ngọc Nam ngoài miệng thì trấn an cô ấy rằng không sao, nhưng trong lòng lại vô cùng bất an. Từ đây đến bệnh viện tuyến trên mất một giờ đi đường, phải đi qua đoạn đường núi xóc nảy, dựa theo tình trạng hiện tại của cô ấy, ngay cả khi cô ấy kiên trì đến được đó, thì tình trạng của cô ấy và thai nhi trong bụng cũng sẽ trở nên tồi tệ hơn.
“Giá mà bác sĩ Mạc ở đây thì tốt biết mấy.” Ngọc Nam giật mình, cứ ngỡ mình đã vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng, quay đầu lại mới phát hiện là y tá đang lẩm bẩm: “Anh ấy chắc chắn sẽ có cách.”
Đúng vậy. Ngọc Nam thầm đồng tình với cô ấy, rồi lại bị tiếng kêu cứu của bệnh nhân kéo tâm trí trở về. Cô ấy đang sốt, người yếu ớt, ngay cả tiếng kêu đau cũng yếu hơn so với các sản phụ khác. Ngặt nỗi xe cứu thương trong bệnh viện đều đã được điều đi hết, phải đợi có xe quay về mới có thể đưa cô ấy đến bệnh viện tuyến trên để phẫu thuật. Ngọc Nam không biết khi nào xe cứu thương mới quay lại, nhưng cô biết càng kéo dài thời gian, thai nhi trong bụng cô ấy sẽ càng rơi vào tình trạng nguy kịch.
Sảy thai ở giai đoạn cuối thai kỳ, hoặc sinh ra tử thai, gây ra tổn thương và cú sốc cực kỳ lớn đối với phụ nữ, hoàn toàn khác biệt so với sảy thai sớm. Bởi vì chính mình đã từng trải qua những cơn ốm nghén khó chịu, đã nghe thấy nhịp tim khi đi khám thai, đã nhìn thấy hình ảnh siêu âm 3D, và sau đó là cảm nhận được thai máy. Cơ thể cô ấy ngày một nặng nề, tay chân phù nề, sinh hoạt trở nên bất tiện, nhưng khi ngày dự sinh càng đến gần, cô ấy lại càng mong đợi hơn. Dù chưa được nhìn thấy con mình, nhưng vì hai mẹ con đã gắn bó máu thịt với nhau suốt thời gian dài như vậy, cô thường xuyên tưởng tượng về dáng vẻ của đứa trẻ, cứ như thể đã quen biết con mình từ rất lâu rồi. Nếu vào lúc này, chỉ vì một trận cảm nhẹ mà dẫn đến sinh non, rồi do y tế địa phương lạc hậu không thể giữ lại được con, để đứa trẻ đón nhận cái chết vào đúng thời điểm lẽ ra phải đón chào sự sống, thì thật đau đớn biết bao!
Ngọc Nam đương nhiên có thể cứ theo đúng quy trình mà ở bên cạnh đợi xe cứu thương, đợi xe cứu thương đưa cô ấy đi là đã hoàn thành xong trách nhiệm của mình, bệnh nhân này cũng không còn liên quan gì đến cô nữa, chỉ cần cô không chủ động hỏi thì thậm chí sẽ không biết tình hình sau đó của người ta ra sao, đương nhiên cũng chẳng cần phải cảm thấy áy náy.
Ngọc Nam nhìn chằm chằm vào máy theo dõi tim thai, đột nhiên lên tiếng: “Không đợi chuyển viện được nữa đâu, thông báo cho phòng mổ ngay, chuẩn bị mổ lấy thai cấp cứu.”
“Hả?” Nữ y tá ngẩn người, hỏi lại: “Ai phẫu thuật? Bác sĩ Mạc không có ở đây, mời Viện trưởng Tôn sao? Nhưng bà ấy đi họp rồi mà.”
Ngọc Nam không hiểu nổi tại sao mình lại nghĩ như vậy, cô bỗng dưng nảy sinh một chút dũng khí lạ lùng, đành phải liều mình nói: “Để tôi.”
Bác sĩ Mạc trước khi đi có nói, nếu gặp phải ca bệnh khó nào thì có thể liên hệ với cậu để chẩn đoán từ xa, không cần lo lắng sẽ làm phiền kỳ nghỉ của cậu. Cũng giống như trước đây khi cậu đi khám bệnh miễn phí tại các thị trấn, khi gặp trường hợp hiếm gặp là sinh bốn, cậu cũng đã tham khảo ý kiến của các đồng nghiệp giàu kinh nghiệm rồi mới tiến hành phẫu thuật.
Ngọc Nam nói chuyện với người nhà, sau khi ký bản cam kết đồng ý phẫu thuật thì lập tức đi chuẩn bị, đồng thời gọi điện cho bác sĩ Mạc để báo cáo chi tiết tình hình. Trong lòng cô thấp thỏm không yên, may mà bác sĩ Mạc không nghi ngờ quyết định của cô, chỉ dặn cô khi phẫu thuật hãy duy trì cuộc gọi video, phòng trường hợp xảy ra tình huống khẩn cấp, cậu có thể hướng dẫn từ xa.
Khi thực sự đứng bên bàn mổ, mọi lo âu và sự tự nghi ngờ bản thân trong cô đều tan biến, cô không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác, trở nên tập trung cao độ, chỉ thực hiện từng bước phẫu thuật, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người sản phụ. Phổi của trẻ sinh non chưa phát triển hoàn thiện, tiếng khóc rất yếu ớt, ngay lập tức được y tá bế đi, sau khi dùng khăn ấm lau khô toàn thân nhanh chóng, liền đắp màng nhựa để giữ ấm rồi chuyển vào lồng ấp.
Ca phẫu thuật diễn ra khá thuận lợi, bác sĩ Mạc sợ làm phiền bác sĩ Ngọc nên luôn giữ im lặng, đóng vai trò như một người đồng hành trực tuyến, đợi cô hoàn thành việc khâu vết thương mới lên tiếng: “Vất vả cho chị rồi, chị làm tốt lắm.” Ngọc Nam vẫn chưa hoàn hồn, gượng cười một tiếng.
Bác sĩ Mạc nói: “Sau khi bệnh nhân chuyển vào phòng bệnh, trước tiên hãy cách ly với các bệnh nhân khác để phòng tránh lây nhiễm cúm. Ngoài ra, hãy mời khoa truyền nhiễm đến hội chẩn, cho dùng thuốc hạ sốt, sau đó cũng cần chú ý nhiều hơn đến tình hình hồi phục vết thương của cô ấy.” Ngọc Nam đáp: “Vâng, được rồi.”
Trước khi phẫu thuật chưa kịp nói, nhưng Mạc Trừng Thu vẫn nhớ để bổ sung, khẳng định chắc chắn: “Thai nhi rất có thể đã bị nhiễm trùng trong tử cung, dẫn đến suy hô hấp, nếu không kịp thời mổ ra thì sẽ bị ngạt, dù không chết thì não bộ cũng sẽ chịu tổn thương không thể phục hồi. Tuy có chút mạo hiểm, nhưng chị đã làm đúng, xử lý rất tốt.” Ngọc Nam liên tiếp được cậu khen hai lần, có chút ngượng ngùng, cũng cảm thấy một chút đắc ý.
Mạc Trừng Thu đã quay lại bệnh viện từ một ngày trước khi hết hạn nghỉ ốm. Đồng nghiệp thấy cậu, tự nhiên đều rất thân thiết hỏi thăm, hỏi vết thương hồi phục thế nào, còn đau không, sau khi biết cơ thể cậu không có vấn đề gì thì mới yên tâm, rồi sau đó phát hiện ông chủ Nhậm cũng đến bệnh viện, lại một phen chào hỏi nhiệt tình.
Bác sĩ Vương nói: “Sao hai người lại đến bệnh viện cùng lúc thế này? Bác sĩ Mạc, cậu đi nhờ xe của ông chủ Nhậm đến đây à?”
Từ Phổ Nhĩ đến Lâm Thương mất hơn bốn tiếng đồng hồ, anh ta hoàn toàn không ngờ ông chủ Nhậm lại không quản ngại vất vả, đích thân đưa bác sĩ Mạc đến đây.
Tuy nhiên, Mạc Trừng Thu đúng là đi nhờ xe của ông chủ Nhậm đến, cậu gật đầu nói: “Vâng.”
Vốn dĩ, Nhậm Trì Vũ định đưa cậu đến bến xe khách, nhưng anh thấy Mạc Trừng Thu mang theo món đồ lớn và dễ vỡ, nếu để trong khoang hành lý của xe buýt nhất định sẽ bị đè nát, nên chỉ có thể đưa lên xe, cầm trên tay hoặc đặt trên đùi, nhưng làm vậy lại rất mệt.
Thế là Nhậm Trì Vũ tạm thời thay đổi ý định, đưa thẳng người đến bệnh viện ở Lâm Thương. Còn về “món đồ lớn và dễ vỡ” kia, nó có hình dáng như một chiếc rương gỗ, Nhậm Trì Vũ xách bằng một tay, trông có vẻ không nặng lắm.
Trước đây, mỗi khi bác sĩ Mạc từ nhà về bệnh viện, hoặc khi ông chủ Nhậm đến bệnh viện, đều thường xuyên mang cho đồng nghiệp ít đặc sản ngon. Có một lần, ông chủ Nhậm còn mang cả hạt cà phê do chính tay anh rang, mùi thơm hơn Starbucks nhiều. Vì vậy, các đồng nghiệp đã hình thành phản xạ có điều kiện, hễ thấy ông chủ Nhậm xách rương gỗ là lại vây quanh hỏi: “Cái gì đây ạ? Đồ ăn ạ?”
Mạc Trừng Thu dở khóc dở cười, nói: “Không phải đồ ăn đâu.”
Nhậm Trì Vũ lại nói thêm: “Cũng coi như là đồ ăn đi.”
Rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là một loại thực phẩm rất hiếm lạ sao? Mọi người càng thêm tò mò.
Mạc Trừng Thu bất lực liếc Nhậm Trì Vũ một cái, bảo anh đừng trêu chọc đám người đang thèm thuồng này nữa.
Câu lấy chiếc hộp giấy từ tay Nhậm Trì Vũ, đặt lên mặt bàn rồi giải thích: “Tôi đã làm một mô hình huấn luyện nội soi ổ bụng tại nhà nè.”
Phẫu thuật nội soi ổ bụng khác với phẫu thuật mổ mở truyền thống, bác sĩ không thể nhìn trực tiếp vào bên trong ổ bụng mà phải thao tác phẫu thuật thông qua hình ảnh hai chiều trên màn hình hiển thị.
Trước khi thực chiến trên bàn mổ, bác sĩ cần phải huấn luyện sự phối hợp giữa tay và mắt cũng như cảm giác không gian ba chiều, mô hình huấn luyện nội soi ổ bụng chính là để giúp bác sĩ luyện tập các kỹ năng cơ bản. Phía trên và các mặt bên của chiếc hộp gỗ này đều có các lỗ hổng dùng để đưa dụng cụ phẫu thuật và camera vào. Chiếc camera này là một chiếc camera hành trình cũ mà Nhậm Trì Vũ đã bỏ, hình ảnh quay được kết nối với màn hình hiển thị, bác sĩ có thể nhìn vào hình ảnh, sử dụng các dụng cụ thật như kẹp gắp, kẹp tách mô nội soi ổ bụng để đưa qua các lỗ nhỏ trên thành hộp vào bên trong để luyện tập thao tác.
Trong hộp có thể cho vào nhiều loại vật dụng hàng ngày để mô phỏng huấn luyện, chẳng hạn như, bác sĩ dùng dụng cụ gắp hạt đậu từ đĩa này sang đĩa khác để luyện tập khả năng gắp và kiểm soát tinh vi; luyện tập khâu và thắt nút trên các vật liệu mô phỏng như silicone hoặc mút xốp; thậm chí có bác sĩ còn có thể dùng nhíp và kéo để lột hoàn chỉnh lớp vỏ nho, việc này đòi hỏi độ tinh xảo và sự kiên nhẫn cực kỳ cao.
Tại các bệnh viện ở Lâm Thương, vốn dĩ ngay cả thiết bị phẫu thuật nội soi ổ bụng còn không có, đây là thiết bị mới do họ mang tới, chứ đừng nói đến mô hình huấn luyện, nhưng nếu các bác sĩ ở đây không có mô hình để luyện tay nghề thì làm sao có thể luyện tập các kỹ năng cơ bản, làm sao có thể tự tin cầm dao mổ trên người bệnh nhân được?
Mạc Trừng Thu dĩ nhiên cũng có thể xin kinh phí từ Viện trưởng Tôn để mua sắm thiết bị, nhưng loại thiết bị này khá đắt, dao động từ vài vạn đến vài chục vạn, loại cao cấp nhất thậm chí có thể mô phỏng được “cảm giác tay” của ca phẫu thuật thật, giúp bác sĩ cảm nhận được lực cắt thực tế lên các mô.
Chưa bàn đến việc kinh phí có được phê duyệt hay không, Mạc Trừng Thu đã cảm thấy tỷ lệ hiệu quả trên chi phí quá thấp, không cần thiết. Vừa hay trước đây cậu từng đọc một nghiên cứu thú vị, nói rằng việc tự chế tạo một chiếc hộp huấn luyện hiệu quả có thể kiểm soát chi phí trong khoảng 100 USD.
Thực tế, nhà Nhậm Trì Vũ có sẵn những tấm ván gỗ thừa khi dựng chuồng cho chó, có keo dán, có cả một chiếc camera hành trình cũ dùng làm camera, thậm chí còn có rất nhiều hạt cà phê có thể dùng làm đạo cụ… Chi phí chế tạo thực tế chưa đến 100 nhân dân tệ.
Vì camera vẫn chưa kết nối với màn hình nên thiết bị này không thể dùng thử ngay lập tức, mọi người chỉ có thể nhìn cấu trúc bên trong thông qua lỗ hổng ở bên cạnh. Vừa nhìn, họ vừa nói: “Bác sĩ Mạc, cậu còn biết cả làm mộc nữa sao, giỏi quá đấy.”
“À…” Mạc Trừng Thu không phủ nhận, lại nhanh chóng liếc nhìn Nhậm Trì Vũ một cái.
Mạc Trừng Thu vốn cũng tưởng trình độ làm mộc mức này rất đơn giản, nhưng việc cưa tấm ván và mài nhẵn khó hơn cậu tưởng nhiều, cuối cùng hầu hết các công việc đều do ông chủ Nhậm làm, cậu chỉ chịu trách nhiệm cung cấp bản vẽ, đưa ra ý kiến hướng dẫn, đồng thời bưng nước rót trà, lau mồ hôi và cung cấp giá trị cảm xúc cho ông chủ Nhậm làm việc.
Nhậm Trì Vũ cũng không vạch trần cậu, cứ tự nhiên để cậu nhận lấy công lao này, trong lòng cũng thầm tán đồng, cảm thấy bác sĩ Mạc quả thực rất giỏi.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾